TÌM HIỂU CÁC TÔN GIÁO

ẤN ĐỘ GIÁO

Thứ Ba, 11/12/2012 01:32 GMT+7.

Share on Facebook



ẤN ĐỘ GIÁO


 

1. Những hoàn cảnh và lý do đặt vấn đề:

Những lý do địa dư và nhân chủng : Tôi vẫn thường thắc mắc tự hỏi, người việt nam và dân tộc việt nam có liên hệ gì với Ấn độ. Liên hệ với Trung Hoa thì kể là khá rõ rệt, qua trên 4 ngàn năm lịch sử: từ địa dư, chủng tộc và nhất là văn hóa, đạo đức và xã hội. Việt Nam liên hệ với Ấn Độ qua danh xưng " Ấn Độ - Chi na " (Indochine) chăng? Thoạt tiên có người tưởng đây là một dân tộc thứ ba được phát sinh từ hai dân tộc và hai nền văn minh Hoa-Ấn. Nhưng lịch sử cho biết, tên " độ - Chi na " chỉ mới được đặt ra vào năm 1885 do một hiệp ước Hoa-Pháp nhìn nhận quyền cai trị của Pháp trên các lãnh thổ gọi là "vùng đất độn " nằm giữa Thái Lan, Miến Điện và nam biên giới Trung Hoa, gồm cách riêng ba miền việt nam là Bắc kỳ, Trung kỳ, Nam kỳ cùng với các nước Căm Bốt và Ai Lao. Việc phân chia đất đai nầy nằm vào trong khung cảnh bành trướng thị trường và thuộc địa, cách riêng của hai cường quốc âu châu hồi bấy giờ là Anh và Pháp, tại vùng Nam Á từ Ấn Độ xuyên qua Đông Nam Á cho đến Đông Á là Trung Hoa.

Nhưng nếu chỉ với một danh xưng như thế, thì người việt nam vẫn chưa thấy gắn bó gì với Ấn độ. Hay nữa qua giả thuyết của tác giả Bình Nguyên Lộc thì dân tộc Ấn tại vùng núi Himãlạpsơn với Việt Nam có liên hệ "ông-cháu" chăng: tác giả Bình Nguyên Lộc qua quyển sách dày 896 trang của ông với tên Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam (xb Sàigòn, 1971) đã khảng khái cho biết: "Ta thuộc chủng tộc Mã Lai... và Mã Lai chủng phát tích ở Himalaya " (trg 885).

b) Những lý do nguồn gốc triết học và đạo giáo : Một sự kiện khác có chất liệu lịch sử và tâm linh hơn, đó là đạo Phật mà ảnh hưởng từ 20 thế kỷ nay đã ăn sâu vào văn hóa, tâm hồn và cuộc sống của người việt nam, đã được phát xuất từ Ấn độ. Dẫu rằng đạo Phật ở Việt Nam cũng như ở các nước Trung Hoa và Nhật Bản đã có những biến đổi lớn so với Phật giáo nguyên thủy ở Ấn độ, cũng như Phật giáo nguyên thủy ở Ấn Độ đã là một đạo pháp "thệ phản" (protestant) đối với các hình thức ấn giáo trước đây vào những thế kỷ thứ 6 và thứ 5 ttl, dẫu vậy, đạo Phật vẫn có những mối liên hệ mật thiết, thâm sâu và rộng lớn đối với nền văn hóa và tôn giáo ấn độ, kể cả từ thời các kinh Vệ Đà từ thiên niên thứ 2 ttl và cả từ thời văn hóa lưu vực Ấn Hà vào thiên niên thứ 7 ttl với những tọa pháp yoga đã được thực hiện từ trong thời kỳ nầy (như sẽ bàn đến trong một đoạn sau).

Rất gần đây, vào những thập niên 60 và 70 vừa qua, môn triết học đông phương trong các trường đại học ở Việt Nam vẫn đã từng giảng dạy về triết học trung hoa cũng như triết học ấn độ. Lý do được đưa ra về môn triết học Ấn Độ vẫn đã là những quan điểm tâm linh mà xã hội hiện đại với những khoa học kỹ thuật và những ý thức hệ vật chất, cạnh tranh và hưởng thụ không thể không biết đến, nếu các xã hội đó còn muốn là những xã hội con người . Và gần đây hơn nữa, trong mấy năm vừa qua của thập niên cuối cùng trước ngưỡng cửa thế kỷ 21, tại Việt Nam đã có nhiều xuất bản về nhiều khía cạnh của nền văn hóa và đạo đức ấn độ, kể từ những lợi ích thực tiễn của các khoa dưỡng sinh nhờ sinh khí và các năng lượng sinh học cho đến những tư tưởng đạo học và triết lý. Điều rất đặc sắc là những vấn đề triết lý và đạo đức nầy không phải chỉ do các triết gia hoặc các nhà đạo đức đề xuất, nhưng lại là do các nhà khoa học tự nhiên trong các ngành như toán học và vật lý học thuộc các viện và các trường đại học công khai hiện hành đã đề xướng, chủ trương và quảng bá phát huy: những Hành trình về phương Đông , những Tích hợp đa văn hóa Đông Tây , những Năng lượng sinh học trong cuộc sống , những Yoga: quyền năng và giải thoát ... .

c) Những lý do trao đổi văn hóa đạo đức và xây dựng một nền thần học bản địa : Câu trích dẫn làm tiêu đề đầu bài trên đây của Max MỶller (1823-1900), ông tổ của khoa học tôn giáo tham chiếu, đã nói lên được nhu cầu và yêu sách trao đổi về đạo đức và văn hóa Đông-Tây trên một bình diện toàn cầu cho thời đại thông tin ngày hôm nay; một nhu cầu đến với nền văn hóa và tâm linh Ấn Độ để đích thực tiếp cận với cuộc sống và những vấn đề căn bản của cuộc sống, đồng thời là một yêu sách để cuộc sống có khả năng được phát triển toàn diện và xã hội con người có khả năng được trở nên đích thực là những xã hội con người.

Đối với Mahatma Gandhi (1869-1948) - một người thuộc Ấn Độ giáo - con người, sứ điệp và cuộc tử nạn của Đức Giêxu đã gây một tác động vô cùng lớn lao. Ba nguyên tắc sống căn bản của Gandhi là sự thật, bất bạo động và phục vụ con người. Trong các bài viết "Đức Giêxu, Đấng tôi yêu kính " (Young India , 31.12.1931) và "Đức Giêxu có ý nghĩa gì trong đời tôi " (Modern Review , 10.1941), Gandhi đã trình bày, con người và sứ điệp của Đức Giêxu đã tác động mãnh liệt trên ông và đã làm cho ông thêm vững tin vào xác tín một cuộc sống dấn thân cho sự thật, sự công chính và cho một cuộc đấu tranh bất bạo động. Ông nói, điều đánh động ông nhất là "giới luật mới " Đức Giêxu đã ban hành và lời căn dặn không báo oán trả thù, như chính Đức Giêxu đã từng thực hiện qua cuộc sống và cái chết của Ngài. "Đức Giêxu là nguồn sức mạnh lớn nhất mà một con người có thể tìm thấy, Ngài là bức gương cao cả nhất của một con người chỉ biết hiến tặng mà không đòi hỏi đền đáp... Và như thế, Đức Giêxu không chỉ thuộc về một mình Cơ đốc giáo, nhưng là cho cả thế giới, cả nhân loại, cho mọi nòi giống và mọi chủng tộc" . Sự tiếp nhận cực kỳ phong phú của Mahatma Gandhi đối với con người và sứ điệp của Đức Giêxu đã là một câu hỏi khẩn trương đặt ra cho những kẻ tin Chúa, phải đón nhận thế nào và thực hiện ra sao sứ điệp và con người của Đức Giêxu trong suy tư và nếp sống được thể hiện trong nền văn hóa, đạo đức và xã hội của mình.

Bước đầu tiên trên con đường thực hiện một nền thần học và đạo đức bản địa chính là phải trở về tìm hiểu cho thật trung thực và chính xác nền văn hóa và đạo đức cổ truyền của mình; nhất là đối với nền tư tưởng Ấn Độ và qua cách diễn tả cực kỳ súc tích và nghịch lý của nền văn hóa nầy, người tây phương và những người á châu tây phương hóa thường đã hiểu sai lạc rất nhiều về những khái niệm căn bản tỉ như sự đồng nhất giữa tiểu ngã (âtman) và Đại Ngã (Brahman), những nguyên lý nhất thể, nhị nguyên và phi nhị nguyên (advaita: non-dualisme), sự ảo ảnh (mâya) của thế giới vạn vật... Những tìm hiểu sau đây trong bài nầy chỉ là một đóng góp nhỏ và bước đầu vào chủ đích thiết yếu nói trên.

Còn Tiếp

 

ẤN ĐỘ GIÁO (TT1)

1

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC