LỜI SỐNG HẰNG NGÀY

BẠN ĐÃ ĐƯỢC CỨU CHƯA?

Thứ Ba, 31/12/2013 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


“Mùa gặt đã qua, mùa hạ đã hết, mà chúng ta chưa được cứu rỗi”. Giê-rê-mi 8:20

“Chưa được cứu rỗi”, Thưa quý độc giả, có phải đó là tình trạng đáng buồn của bạn không? Bạn đã được cảnh cáo về sự đoán phạt hầu đền, đã được thúc giục chạy trốn để cứu lấy mạng, thế mà cho đến giờ này, bạn vẫn chưa được cứu? Bạn biết con đường cứu rỗi, bạn đọc thấy nó trong Kinh Thánh, bạn nghe nó từ tòa giảng, bạn bè đã giải thích nó cho bạn, thế mà bạn lại bỏ qua, do đó bạn vẫn chưa được cứu rỗi!

Lúc Chúa Giê-xu phán xét kẻ sống và kẻ chết bạn sẽ không tự chữa mình gì được cả. Đức Thánh Linh từng chúc phước hoặc ít hoặc nhiều trên Lời đã được rao giảng ra cho bạn nghe và kỳ thư thái đã đến với bạn từ sự hiện diện của Đức Chúa Trời, thế mà bạn vẫn chưa có Đấng Christ.

Tất cả những mùa tiết đầy hi vọng ấy đều đã đến và đi rồi - mùa hạ và mùa gặt của bạn đều đã trôi qua - và bạn vẫn chưa được cứu. Các năm đã nối tiếp nhau đi vào cõi đời đời và năm cuối cùng của bạn chẳng bao lâu sẽ tới với bạn: ngày xuân qua rồi, tráng niên đương qua, thế mà bạn vẫn chưa được cứu! Tôi xin hỏi bạn “có bao giờ bạn muốn được cứu rỗi không?” Điều đó có thể được không? Những thời kỳ thuận tiện nhất đã qua đi và bỏ mặc bạn lại đó nhưng chưa được cứu rỗi; sẽ có những cơ hội nào khác thay đổi được tình trạng của bạn chăng? Bạn đã buông trôi nhiều dịp tiện; nhiều phương pháp đã được sử dụng vô cùng nhẫn nại và tràn đầy tình thương thế bạn còn muốn được đối xử ra sao nữa? Cả hoạn nạn lẫn sự sungtúc cũng đều thất bại y như vậy, nghĩa là đã không lay chuyển được bạn; nước mắt, sự cầu nguyện và những bài giảng cũng trở thành luống công đối với tấm lòng cằn cỗi của bạn.

Phải chăng bạn rất khó có thể được cứu? Phải chăng rất có thể là bạn sẽ cứ kéo dài tình trạng nầy cho đến chết, để cánh cửa hi vọng sẽ bị đóng chặt vĩnh viễn với bạn? Bạn có giựt mình khi nghe cái giả thuyết ấy không? Tuy nhiên đó là giả thuyết rất hữu lý: người không chịu tắm rửa sau khi đã gặp nhiều nơi có nước như thế, thi rất có thể, cuối cùng, sẽ phải chịu để thân thể dơ nhớp như vậy. Cơ hội thuận tiện đã không bao giờ đến, thì còn hi vọng gì để nó sẽ đến nữa chăng? Sợ rằng nó sẽ chẳng bao giờ đến nữa là điều rất hợp lý, và cũng như Phê-lít, bạn sẽ không còn gặp được cơ hội thuận tiện nào nữa thì đã phải xuống hỏa ngục rồi. Xin bạn suy nghĩ lạt xem hỏa ngục là gì và việc có thể xảy ra rất đáng sợ là chẳng bao lâu nữa, bạn sẽ bị quăng xuống đó!

Thưa quý độc giả, nếu bạn qua đời mà chưa được cứu, số phận của bạn sẽ khủng khiếp không lời lẽ nào mô tả được. Hãy viết ra tình trạng đáng ghê sợ đó của bạn bằng máu và nước mắt, hãy nói về nó bằng những tiếng rên rĩ và nghiến răng: bạn sẽ bị hình phạt bằng sự hủy diệt đời đời, cách biệt với vinh quang của Chúa và với vinh quang của quyền năng Ngài. Một tiếng nói huynh đệ đang sẵn sàng cảnh cáo bạn, để bạn phải suy nghĩ đúng đắn. Hãy khôn ngoan, khôn ngoan đúng lúc kịp thời, và trước khi mộ tnăm mới khác bắt đầu, hãy tin Chúa Giê-xu là Đấng có thể cứu bạn hoàn toàn, trọn vẹn.

Hãy dành những giờ cuối cùng này để yên lặng suy tư, và nếu bạn cảm thấy hối hận sâu xa, thì đó là điều tốt cho bạn; còn nếu bạn có đức tin khiêm nhượng vào Chúa Giê-xu thì không còn có gì hay hơn nữa. Xin bạn nên lo sao cho năm này đừng đi qua, mà tâm linh bạn vẫn chưa được tha tội. Xin đừng để cho giờ giao thừa điểm lên, mà tâm thần bạn vẫn chưa có niềm vui. Hãy tin để được sống bây giờ. NGAY BÂY GIỜ, CHÍNH GIỜ NÀY.

“Hãy chạy trốn cứu lấy mạng,

Đừng ngó lại sau.

Và cũng đừng dừng bước lại

Nơi nào ngoài đồng bằng;

Hãy chạy trốn lên núi

Kẻo phải bỏ mình chăng!”

Ms. Charles Spurgeon 

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC