TRUYỆN THIẾU NHI

BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ

Thứ Bảy, 01/07/2017 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ
Truyện Phóng Tác của tác giả Hoa Tâm

Chương 1: Nguồn Tin Sốt Dẻo Của Danh (1)

Danh đi tới đi lui giữa khung cảnh nhộn nhịp của bến xe, có con chó Lu luôn luôn nép sát dưới chân. Thỉnh thoảng nó lại ngước nhìn ra đường cái, phía chuyến xe đò Sài gòn – Long xuyên phải xuất hiện trước khi vào bến. Đây là chuyến xe thơ, mà đã bị trễ đến một tiếng đồng hồ rồi.

Để giấu vẻ sốt ruột, nó dừng lại, thân mật bảo với con chó săn lai giống đứng bên cạnh: “Tụi nó cũng sắp tới rồi. Xe chắc cũng sắp đến rồi. Nó đang nóng lòng muốn kể lại cho hai đứa em họ ở Sài gòn xuống, câu chuyện nó tình cờ nghe lóm được ở bến đò. Nó muốn thuật lại cho chúng nghe câu chuyện đã khiến một dòng máu dâng lên làm đỏ đôi gò má của nó, khiến cho một luồng điện như đã chạy xuyên qua các đốt xương sống nó – một câu chuyện đã khiến nó thức suốt nửa đêm về sáng nay, và bây giờ hãy còn làm cho trái tim nó đập liên hồi. Kho tàng. Có một kho tàng được chôn giấu trong địa phận vũng Ô-rô của nó! Nó cảm thấy vô cùng phấn khởi.

Nó lại nhìn ra đường rồi chậm chậm đi về phía mà chuyến xe phải đến. Phải chi hai đứa em họ sinh đôi của nó giờ này đã tới nơi rồi, thì hay biết mấy.

 Danh không phải là một cậu bé cao lớn so với tuổi mười hai của nó. 

Nhưng nó có vẻ gân guốc khỏe mạnh và nhanh nhẹn của một cậu bé sinh trưởng tại một khu có nhiều cù lao – gọi là cồn – nổi lên giữa sông Hậu giang thuộc tỉnh Long xuyên. Da mặt nó đen sạm vì từ năm này qua tháng nọ, nó vẫn sống ngoài trời để dầm mưa dãi nắng. Đôi mắt nó sáng ngời, lóe lên những tia nhìn biểu lộ vẻ thông minh nhưng hiền lành. Dáng đi của nó cũng nhẹ nhàng, chứng tỏ nó có sức băng rừng hay lội sông suốt ngày mà không biết mệt.

Có tiếng xe bóp còi và tiếng thắng rít lên báo hiệu đã tới bến. Danh vội vàng rảo bước về phía chiếc xe, và khi nó tới nơi thì Bé và Đại cũng từ trên xe bước xuống trước nhất. Chúng nhảy vội mấy bước lên vệ đường và đảo mắt nhìn quanh. Nhưng Danh đã nhận được chúng ngay rồi. Nó gọi:

-“Ê, hai bồ!”

Đại đáp lại:

-“Ê, bồ Danh” trong khi Bé chỉ ậm ự trong miệng.

Danh đưa tay đỡ lấy chiếc va-ly của hai đứa em họ, vừa nói:

-“Tôi tưởng hai bồ chẳng bao giờ tới nữa chứ. Chuyến đò chót sẽ rời bến đúng 11 giờ. Nếu trễ chuyến này, thì phải đợi đến sáng mai mới có đò đấy”. Rồi nó dẫn đầu, và cả bọn hướng về phía bến đò.

Bé nói:

-“Như vậy càng hay chứ sao. Thà sống ở chỗ đống rác của một thành phố, còn hơn là đâm đầu vào chỗ khỉ ho cò gáy như bọn mình đang làm đây nữa đó”.

Danh nói ngay: “Ồ, tới vũng Ô-rô là bồ sẽ thích ngay mà!” Nó rất sốt ruột muốn tiết lộ ngay chuyện bí mật của mình nhưng dầu sao cũng phải cẩn thận. Nói toạc ra giữa đường phố như thế này, thì đâu có được. Tốt hơn hết là hãy đợi cho tới khi xuống đò và ra giữa sông đã. Cho nên nó tiếp ngay: “Tới đó, tụi mình sẽ đi câu cá suốt ngày, lại còn đủ thứ trò vui khác nữa kìa!”

Bé nói: “Các anh thích thì mặc các anh. Tôi sẽ trở về Sài gòn”.

Đại nói: “Thôi, xin anh đừng phiền nó làm chi. Tại mẹ tôi đau nên bắt chúng tôi phải về đây nghỉ hè với anh, cho nên nó giận đó”.

Bé nói: “Tại sao chúng ta lại không cứ ở lại trên nhà? Trên đó thì thiếu chi trò vui? Anh Danh này, chỗ anh ở, chắc chẳng đời nào có xi-nê, phải không?”

Danh đáp: “Xi-nê à? Ở đó đâu có đường xá tráng nhựa, đâu có điện hay thành phố gì mà có xi-nê. Chắc chắn là chúng ta sẽ không có xi-nê để xem đâu”. Và nó thêm: “Nhưng nếu có đi nữa, chắc tôi cũng chẳng đi”.

“Anh không thích xi-nê sao? Tại sao anh lại không đi xem?” Bé ngạc nhiên hỏi vặn lại. Danh để nhẹ chiếc va-ly xuống sân bến đò và nói: 

“Như cậu biết đó, tôi là tín đồ Tin lành, và tôi thấy không đi xem xi-nê thì hay hơn. Ở đó, người ta thường diễn lắm trò không tốt, có khi còn có thể nói là tội lỗi nữa”.

Bé vừa theo anh là Đại bước xuống đò, vừa nói: “Tôi chưa bao giờ nghe ai nói là mình không thích đi xem xi-nê. Tôi nghĩ là chỉ có những tên quê một cục mới nói như vậy mà thôi”.

Còn tiếp

BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ (P23)

BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ (P22)

BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ (P21)

BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ (P20)

BÍ MẬT VŨNG Ô-RÔ (P19)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC