TRUYỆN THIẾU NHI

CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH

Thứ Bảy, 14/01/2017 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH

Thúy Vũ

CHƯƠNG MỘT: CÁI TỦ BÍ MẬT  

Đà Lạt, một buổi chiều thật êm. Ánh nắng vàng nhảy múa trên những ngọn thông rì rào trong gió. Dãy núi Lang Bian mờ nhạt xa xa. Da trời trong xanh, in hình trên mặt hồ Xuân Hương lăn tăn sóng gợn. Mọi hôm vào giờ này, Đà Lạt luôn luôn khoác lên mình chiếc áo mùa thu, với những ngọn gió lạnh se da thịt, cùng màn sương mỏng thấm dần từng thớ cỏ, ngọn cây. Nhưng không hiểu vì sao hôm nay trời lại đẹp như vậy! Trong khu vườn của Trường Trung học nội trú nữ Thiên Phước, ba cô gái đang ngồi trên cây cầu nhỏ, ríu rít chuyện trò. Dưới chân họ là mặt hồ bán nguyệt nhỏ bé, xinh tươi, lô nhô mấy ngọn giả sơn rêu phủ và những chú cá vàng óng ánh nhởn nhơ bơi lội. Hồ này là một trong rất nhiều cảnh đẹp trong vườn. Các nữ sinh cùng làm cho ngôi trường thân yêu mỗi ngày một đẹp hơn. Họ đã tự tay - với sự hướng dẫn của các vị giáo sư - vẽ kiểu cho những công trình kiến trúc trong vườn; theo đó, vườn được chia ra cho bảy cấp lớp, mỗi cấp phụ trách một khu đất. Các cô nữ sinh đua nhau đi tìm những giống hoa tươi đẹp về trồng trong khu đất của mình. Họ đào những chiếc hồ nhỏ, dựng hòn giả sơn, bắt cầu, thả cá vàng, làm chuồng nuôi chim, đặt ghế đá dưới những bóng cây râm mát, lót sỏi trên lối đi quanh vườn… thôi thì vô số sáng kiến mới lạ được đưa ra và thực hiện trong niềm vui và háo hức.

Chỉ sau mấy năm, khu vườn đẹp đẽ hẳn lên. Bước vào khuôn viên Trường Trung học nội trú nữ Thiên Phước, người ta có cảm tưởng như bước vào một khung cảnh tuyệt vời, ở ngoài mọi lo âu, vượt trên bao nỗi khó khăn, bon chen của cuộc sống.

Từ đó đến nay, bao lớp học sinh đã rời xa mái trường nhưng truyền thống nguyên thủy vẫn được giữ gìn và tiếp nối. Những cô học sinh trường Thiên Phước luôn luôn tìm mọi cách để bồi đắp và phát huy nơi chốn đã in dấu quãng thời gian tươi đẹp nhất của đời mình. Cho nên dù đã rời xa ngôi trường yêu dấu cả vài chục năm, dù đã lớn tuổi, trên vai chồng chất những trách nhiệm của cuộc sống, dù đang giữ địa vị cao trong xã hội, những cựu học sinh Thiên Phước vẫn luôn hướng về chốn cũ và sẵn sàng làm tất cả mọi việc mình có thể để giúp ích cho trường.

 Câu chuyện giữa ba cô thiếu nữ xoay quanh mẫu tin viết trên tờ bích báo của lớp 12A dán tại khu sinh hoạt hiệu đoàn. Theo mẫu tin này thì vào đầu niên học vừa qua, bà Trần thị Phương, trước khi qua đời, có để lại một chúc thư, trong đó bà viết như sau: “Tôi xin tặng cái tủ chè đời Gia Long cho Trường Trung học nữ Thiên Phước. Nếu trong vòng sáu tháng Ngọc không đến nhận, cái tủ này sẽ thuộc về cháu gái của tôi là Nguyễn Thị Năm, hiện đang sống tại nhà tôi ở Sông Pha”. Cho đến nay - vẫn theo mẫu tin này - thời hạn sáu tháng kia sắp hết mà vẫn chưa ai biết cái tủ ấy hiện ở đâu.

Còn Tiếp

CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH (P55)

CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH (P54)

CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH (P53)

CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH (P52)

CHIẾC TỦ CHÈ MẤT TÍCH (P51)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC