TRUYỆN THIẾU NHI

CHƯƠNG 8: TRỞ VỀ (3)

Chủ Nhật, 29/03/2015 08:00 GMT+7.

Share on Facebook


Nhưng Long nói: “Hồi nãy, tôi chỉ đồng ý là chúng ta đi bắt lại mấy con ngựa cưỡi mà thôi. Tôi có nghe ai nói gì về mấy thứ đồ dùng lỉnh kỉnh kia đâu? Ông già Hai ở đâu, mà các cậu đòi bắt một lượt cả năm con ngựa?”

Kỳ nói nhỏ: “Ông ta đã canh chừng tụi mình suốt đêm qua. Có lẽ bây giờ ổng đã về nhà, đánh một giấc thẳng cẳng rồi!”

Long nói: “Chưa chắc chúng ta sẽ gặp may như vậy đâu. Có lẽ bây giờ ổng đang ngồi coi chừng mấy con ngựa ở dưới đó cũng nên! Ổng vẫn hờm sẵn khẩu súng chỉ chờ chúng ta mang xác đến mà thôi”.

Tuy nhiên, khi cả ba len lõi theo mấy lùm cây để đến gần chỗ mấy con ngựa, thì thấy chúng đang ung dung gặm cỏ dưới thung lũng. Long dẫn đầu để từ trên dốc cao tìm đường đến gần khu đồn điền bỏ hoang. Quả thật chúng đã phải đi xa hơn điều chúng vẫn tưởng.

Cuối cùng, Danh dừng hẳn lại. Nó cố thu thật nhỏ giọng nói, và bảo: “Hãy đến gần thêm một chút nữa trước khi xông ra dẫn chúng chạy đi”.

Kỳ bàn: “Theo ý cậu, chúng ta có nên để một đứa lén xuống gần hơn nữa, xem thử ông già Hai có lẩn quẩn quanh đây không? Nếu cả ba chúng ta cùng đi, chắc chắn sẽ dễ bị ông ta trông thấy hơn”.

Danh gật đầu nói: “Cậu nói nghe phải lắm”.

Rồi nó bắt đầu lách mình lên trước. Có điều trước đây cả bọn nó không để ý, là từ trên sườn núi, muốn xuống chỗ bãi cỏ có mấy con ngựa, bọn nó phải leo xuống một dốc đá khá cheo leo và trống trải, nghĩa là phải biến thành một mục tiêu thật tốt cho mũi súng của ông già Hai... nếu bất thần ông ta trông thấy chúng. Cũng may mấy con ngựa đã được thắng yên cương lại đàng hoàng, cả mấy bao vật dụng cắm trại cũng được chất trên lưng hai con ngựa đi theo dùng chở đồ đạc. Có lẽ ông già Hai đã thật sự sắp thả chúng về như đã hứa.

Danh nhìn khắp nơi từ phía trên xuống phía dưới dốc đá. Con dốc kéo dài có cả cây số và ở hai phía cũng đều như vậy. Do đó từ phía bọn chúng đến thì địa điểm thật thích hợp cho việc quan sát, theo dõi nhưng chẳng tiện lợi cho việc dắt ngựa chạy đi chút nào. Nó nín thở, trườn gần hơn tới chỗ mấy con ngựa đang gặm cỏ. Gần nhất là hai con ngựa chở mấy bao vật dụng, kế đến là con ngựa của Long rồi của Kỳ. Con ngựa của nó thì ở xa nhất.

Bỗng một tiếng súng nổ chát chúa vang lên từ phía dưới dốc đá. Cả ba đều nghe tiếng đạn bay vút trên đầu chúng. Rồi có tiếng ông già Hai thét lên:

À, thì ra là các cậu! Các cậu đã không chịu nghe lời tôi, để rồi các cậu xem!”

Danh núp kín sau một tảng đá lớn, chỉ chừa đôi mắt để theo dõi ông già Hai mà thôi. Long và cũng vậy. Khoảng cách giữa bọn chúng với  ông già Hai lúc ấy thật gần, nên chúng có thể nghe rõ ràng giọng nói đầy vẻ giận dữ của ông ta:

“Tôi đã cảnh cáo các cậu rồi, đã bảo các cậu đừng có quanh quẩn ở đây. Bây giờ là một lần chót, tôi hỏi các cậu có chịu đi ngay không?”

Danh vừa thở hổn hển, vừa lùi lại chỗ của Long và Kỳ đang núp. Long hỏi nhỏ:

“Sao cậu biết là lão ta đã thấy cậu?”

Danh nói: “Tôi đã bảo mắt ông ta còn tinh lắm mà!”

Ông già Hai nói lớn cho bọn Danh: “Các cậu thấy không, tôi đã đem yên cương và mấy gói vật dụng chất lại trên lưng ngựa cho các cậu, định sẽ trả về cho các cậu như tôi đã hứa. Nhưng bây giờ thì không. Tôi sẽ tháo trở ra và giữ hết lại đây, cho tới chừng nào các cậu chịu đi khỏi vùng nầy thì thôi”.

Nói xong, ông già Hai lần đến gần con ngựa của Danh, cố dùng một tay để tháo yên cương ra và lôi xuống, trong khi tay kia, ông ta vẫn cầm khẩu súng. Vì bộ yên cương có phần nặng nề, nên ông ta có phần nặng nề, nên ông ta có hơi lảo đảo một chút. 

Nhân cơ hội ấy, Kỳ nhặt một cục đá ném mạnh về phía con ngựa, đồng thời hét to lên một tiếng. Con ngựa bị trúng đá vào hông lại nghe tiếng thét, nên giật mình nhảy dựng lên, rồi vừa hí vừa chạy bừa tới.

Ông già Hai bị mất đà, ném hẳn khẩu súng rơi xuống đất. Con ngựa lồng lên, làm bộ yên cương rớt xuống trúng vào một bên vai, khiến ông ta ngã lăn kềnh ra đất...

Còn Tiếp

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P6)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P5)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P4)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P3)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P2)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC