TRUYỆN NGẮN

CHUYỆN ÔNG LIVINGSTONE

Thứ Hai, 06/01/2014 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Chương 1: CẬU BÉ TRONG XƯỞNG DỆT

Ở xóm mỗ tỉnh Tô-cách-lan (Ecosse), có một nhà kia, dòng nước uốn quanh, tiếng kêu róc rách. Một buổi chiều mùa đông, cháu trai, cháu gái xúm quanh bên giường người ông, xin ông kể chuyện đánh nhau thuở trước. Bấy giờ cha đang đọc sách, mẹ đang dệt cửi, cũng nài ông kể chuyện cho các cháu nghe…

Người ông bèn nói: “Ngày xưa, cụ nhà giúp vua Charles đánh nhau với vua George ở vungd Culloden. Một buổi sáng kia, quân vua George thình lình xông đến; vua Charles thua, cụ nhà chết trận.” Người mẹ nói tiếp rằng: “Khi đó ông tôi giúp vua George, bấy giờ khác nào hai đảng, nay thì dung hòa với nhau, không có hiềm khích gì nữa.”

Ông tôi thuở trẻ, tánh thích tự do, kính thờ Đức Chúa Trời, nhưng tín đồ khi đó chịu nhiều nỗi đè nén bắt bớ, bị đuổi ra nơi hẻo lánh hoang vu, hoặc bị cầm cố, hoặc bị giết chết, thảm hại biết dường nào!

Một hôm, mọi người xông pha mưa gió tuyết sương, nhóm lại ở bão rộng để thờ Chúa; giây lát quân kỵ đuổi bắt kéo đến đông nghịt, nhiều người bị bắt bị giết lắm. Song, đến nay không có cái nạn bắt bớ đạo nữa”. Đến đây, người cha cũng nói: “Tôi có hai anh em tòng chinh ở Tây Ban Nha, có dự cuộc chiến tranh ở Waterloo.” Khi nói, lấy tay chỉ Đa-vít Livingstone mà rằng: “Đa-vít! Hồi đánh nhau ở Waterloo, mầy mới lên một. Tổ tiên nhà ta, vài trăm năm trước ở đảo Hebrides phía tây tỉnh Tô-cách-lan; đời làm nghề nông.”

Livingstone sinh năm 1813, có hai anh em và hai chị em. Cha làm nghề buôn chè, sung chức giáo sư trong trường học ngày Chúa nhựt. Mỗi buổi chiều, học không dứt tiếng. Tối đến, đóng cửa, trước hết nhóm các con lại, khiếm vào trong nhà. Một hôm Đa-vít chậm về, cửa đóng, không vào được, không dám gõ cửa nữa, cũng không kêu khóc; bèn xin bánh người hàng xóm ăn cho đỡ đói, rồi lẳng lặng dựa vào cái thềm mà nằm. Sau, mẹ trông thấy, đón vào.

Nhà nghèo, Đa-vít lên mười tuổi đã phải đi làm thuê trong xưởng dệt: coi quanh máy dệt, nối những sợi đứt. Mỗi sáng, sáu giờ đi làm, tám giờ tối nghỉ việc. Bộ máy trong lòg Đa-vít cũng quay cuồng tất tả như cái máy dệt. Trong giờ làm việc, lại đặt sách bênh cạnh máy để học. Dầu đi lại trông coi sợi đứt, song tay đưa, mắt liếc, miệng đọc không ngừng. Tiền lương được trong tuần lễ thứ nhất, trừ tiền mua sách học chữ La-tinh ra rồi, còn bao nhiêu đem về đưa cả cho mẹ. Hằng ngày, sau khi hết giờ làm việc, lại đi học tối. Khi về nhà chăm chỉ sách đèn, chẳng trễ nải. Mẹ hằng phải tắt đèn phải giục giã, mới chịu đi ngủ. Gặp ngày nghỉ anh em dắt nhau len núi, lội nước, nhặt cỏ phượng vĩ, hoặc bắt ốc, sâu bọ và bươm bướm để chơi. Một hôm, câu ở sông được con cá, sợ trái lệ cấm, bèn giấu vào trong quần của em, giả làm bộ thũng chân mà về.

Năm Đa-vít 18 tuổi, chủ xưởng cho ông lên chức; công việc dầu làm khó hơn, song tiền lương thì tăng lên nhiều.

Còn Tiếp

 

CHUYỆN ÔNG LIVINGSTONE (P21)

CHUYỆN ÔNG LIVINGSTONE (P20)

CHUYỆN ÔNG LIVINGSTONE (P19)

CHUYỆN ÔNG LIVINGSTONE (P18)

CHUYỆN ÔNG LIVINGSTONE (P17)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC