TRUYỆN THIẾU NHI

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P10)

Thứ Năm, 28/12/2017 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Ông chủ quán trọ ngồi ở quầy hàng chăm chú theo dõi bọn Danh trong khi nó đọc bức thư. Một chập sau, ông ta trở lại bàn của ba cậu và hỏi:

“Có chuyện gì không các cậu? Có phải là tin ở nhà không? Chắc không phải là tin bất lợi chứ?”

Danh lắc đầu nói: “Cám ơn ông lắm. Không phải tin nhà đâu. Chuyện cũng tầm thường thôi”.

Khi ông ta đi rồi, Long hỏi: “Bây giờ các cậu tính sao?”

Danh nói: “Đêm nay chúng ta cứ tạm ở lại đây. Việc này chứng tỏ ông Hanh vẫn cho người theo dõi chúng ta. Sáng mai, chúng ta dậy sớm, bảo với ông chủ nhà trọ là chúng ta sẽ trở ra Đà lạt. Cậu Kỳ sẽ lấy xe làm như chúng ta trở về Đà lạt thật... Nhưng chắc cậu biết đường lối ở đây nên có thể tìm cách đi vòng đường khác để đến nông trại chúng ta đã thuê ngựa. Chúng ta sẽ giấu chiếc xe ở đó, dặn ông chủ trại nếu có ai hỏi thì đừng nói là chúng ta đã thuê ngựa đi vào trong núi. Một khi đã vào trong núi rồi, chắc ông Hanh sẽ khó làm gì được chúng ta”.

Kỳ nói: “Nhưng còn vấn đề đường đi đến chỗ có miếng đất nữa. Nếu chúng ta đi sớm như vậy, thì làm sao hỏi lại ông Chương cho cặn kẽ hơn về đường đi nước bước để đến nơi cho được?”

Long suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là như thế này: “Sáng mai chúng ta cứ dậy thật muộn. Độ chừng mười giờ hay trễ hơn, cả ba chúng ta sẽ cùng trở lại văn phòng điền địa của quận lỵ để hỏi lại ông Chương. Xong rồi, chúng ta sẽ thi hành đúng kế hoạch đã dự định lúc nãy”.

Danh bàn: “Nhưng nếu bọn họ biết chúng ta còn đến hỏi lại ông Chương đường đi nước bước, họ sẽ không tin dễ dàng là chúng ta chịu bỏ về Đà lạt đâu”.

Kỳ nói: “Có lẽ chúng ta phải đánh lạc hướng họ bằng một phương pháp khác nữa. Chúng ta cứ thản nhiên làm như giữ đúng lời ông Hanh dặn, nghĩa là sáng mai chúng ta cứ xách chiếc xe cà tàng của tôi chạy quanh quẩn nhiều nơi gần đây. Sau đó, chúng ta đến văn phòng quận, giả bộ như để cảm ơn và từ giã ông Chương, than phiền là đường đi hôm nay quá khó khăn, nên chúng ta sẽ trở về mà không đi tìm miếng đất nữa. Tuy nhiên chúng ta yêu cầu ông ấy chỉ rõ lại một lần nữa, để lần sau chúng ta nếu có tìm, sẽ không bị lạc đường nữa. Đúng mười hai giờ trưa, chúng ta sẽ từ giã quán trọ này và thực hiện kế hoạch của chúng ta”.

*   *   *

Khoảng gần mười một giờ trưa hôm sau, cả bọn Danh đều đến văn phòng điền địa quận, viện cớ là để cám ơn và từ giã ông Chương. Ông Trưởng chi điền địa nói:

“Tôi rất tiếc là các cậu đã không tìm được lối đi”.

Long cười  nói: “Có lẽ anh Danh tôi quên mất một điểm tối quan trọng nào đó cũng nên. Ông biết không, anh tôi ở dưới đồng bằng, nên đâu có quen chuyện đi đường rừng như ở trên này”.

Danh liền giả bộ bào chữa cho mình và nhắc lại với ông Chương những gì ông ta đã chỉ cho nó hôm qua. Xong xuôi nó hỏi: “Đó, ông thấy không, những chỉ dẫn của ông hôm qua, tôi có bỏ sót một chi tiết nào đâu?”

Ông Chương cười nói: “Quả tình cậu Danh nhớ kỹ lắm, nhưng có lẽ tại tôi đã quên nhấn mạnh điểm quan trọng hơn hết đó thôi. Đây nầy, chẳng có gì là khó khăn cả. Sau khi các cậu đã ra khỏi khu nông trại ở cách đây chừng hai cây số (tức là nông trại bọn Danh đã thuê ngựa) các cậu phải rẽ sang bên phải khi gặp cái ngã ba thứ nhất. Một khi đã đi đúng chỗ này, tôi tin là nếu theo đúng những gì các cậu đã biết, các cậu sẽ tìm ngay được miếng đất của ông Tâm, chẳng khó khăn gì đâu. Nên nhớ là nếu các cậu đi đúng đường, thì vừa khỏi ngã ba đó, các cậu sẽ phải gặp một con dốc khá cao và rất khó đi. Tuy nhiên, xin các cậu chớ ngã lòng, đường ở đây phần nhiều đều như vậy cả! Tôi không biết tại sao bỗng dưng gần đây lại có nhiều người tha thiết với mảnh đất ấy như vậy. Riêng tôi đã làm việc từ lâu năm ở đây, tôi xin nói thật với các cậu là nó chẳng đáng công cho các cậu đi tìm như vậy đâu!”

Cả ba cậu giả bộ ngơ ngác nhìn nhau, rồi từ giã ông Chương trở về quán trọ, lật đật thu xếp vật dụng, dùng cơm hối hả và đúng mười hai giờ thì lên xe để hướng về Đà lạt. Nhưng ra khỏi thị trấn Laba độ năm cây số, Kỳ cho xe quẹo trái, theo một con đường đất đỏ thật xấu để tìm đến khu nông trại chúng đã thuê ngựa. Ông chủ trại hết sức ngạc nhiên vì cứ tưởng là cả bọn không bao giờ đến nữa. Danh gọi riêng ông ta ra một chỗ, dặn ông ta nên giữ bí mật chuyện chúng ra đi, và nói: “Có lẽ chúng tôi đi lần này có hơi lâu, xin ông chớ sốt ruột nếu chúng tôi có về trễ một vài ngày”.

Khi ra khỏi cổng nông trại, Danh quay sang bảo với  các bạn nó: “Khu nầy rất vắng người, tôi tin chắc là chẳng có ai biết để theo dõi chúng ta đâu. Một khi đã vào trong rừng rồi, thì khỏi lo gì nữa”.

Mặc dầu cả ba cậu đều hết sức chú ý tìm đường đi theo lời dặn dò của ông Chương, chúng cũng suýt vượt khỏi con đường tẻ ngay chỗ ngã ba thứ nhất mà chúng gặp. Đó là một lối đi hẹp khiến ta cứ tưởng là đường vào một nông trại nào đó, chớ không phải con đường dẫn lên trên núi. Danh đã cho ngựa đi qua, thì Kỳ gọi giật nó lại và nói:

“Ê Danh, cậu đi đâu vậy? Con đường ở đây mà!”

Cả ba quay ngựa, đi vào lối mòn trống trải trên một quãng đường khá dài. Lần lần chúng mới nhận biết đây quả là một con đường núi. Đường đi ngày càng hẹp lại. Cây cối hai bên đường càng rập rạp hơn. Tuy nhiên lối đi thì mòn hẳn và cây cỏ không mọc lan tràn khắp nơi khiến chúng biết chắc đây là lối đi chính, thường có người qua lại luôn.

Còn Tiếp

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P29)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P28)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P27)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P26)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P25)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC