TRUYỆN THIẾU NHI

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P12)

Thứ Tư, 03/01/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Giọng nói của người lạ vừa như gắt gỏng, vừa như reo hò chiến thắng: “Hừm! Các cậu tưởng qua mặt được già Hai này chắc! Còn lâu! Khắp vùng núi này chưa có ai làm nỗi chuyện đó đâu các cậu ơi! Các cậu đừng có bao giờ quên như vậy!” 

Danh hơi quay đầu lại, tim nó đập thình thịch trong lồng ngực. Sau lưng nó là một người mập lù, râu tóc hoa râm, mặc quần áo rách bươm, chiếc nón vải nhà binh rộng vành lật ngược ra phía sau lưng được giữ lại bằng dây quai ở cổ. Trên tay người ấy là một khẩu súng săn với ngón tay mặt đè trên cơ bẩm, mũi súng chỉa xuống đất. Thấy Danh hơi nghiêng đầu, già Hai lại cất mũi súng lên, ngón tay trỏ lăm le trên cò súng, dõng dạc ra lệnh:

“Đứng im đó. Cậu không được quay lại nếu tôi chưa ra lịnh. Các cậu đừng có hòng giở trò với tôi. Đưa cao tay lên. Có lẽ tôi đã già rồi, nhưng tôi bắn súng không thua gì hồi còn trẻ đâu!”

Long hỏi: “Nhưng tụi cháu có làm gì đâu? Tụi cháu có làm gì sai quấy đâu?”

Già Hai quay mặt đi một chút, nhổ toẹt một bãi nước miếng xuống đất và nói:

“Các cậu đừng có hỏi đố tôi. Các cậu chưa làm gì thật. Nhưng tôi biết việc các cậu định làm”.

Rồi ông ta quay sang ra lịnh cho Kỳ:

“Cái cậu mặc quần vải dày này hãy quay mặt lại. Quay từ từ, hai tay vẫn giơ cao lên!”

Kỳ làm theo. Sau khi Kỳ đã quay lại, già Hai lần lượt bảo Long rồi Danh đều làm như vậy. Xong xuôi ông ta gằn từng tiếng:

  “Các cậu hãy đứng yên đó, đừng có tìm cách chọc giận tôi. Sao? Các cậu tưởng các cậu có thể phóng con đường đó mà khỏi gặp mặt già Hai nầy sao? Như vậy là các cậu lầm to rồi!”

Kỳ nói: “Chúng tôi không hiểu ông muốn nói gì cả. Chúng tôi đâu có đến đây để phóng đường phóng sá gì đâu? Chúng tôi chỉ đi một vòng để tìm...để tìm…”. Nó biết đã lỡ lời nên ấp a ấp úng khi thấy Danh trừng mắt lườm nó.

Già Hai lên giọng bảo: “Thôi, thôi, các cậu đừng có tìm cách dối tôi. Tôi đã viết thơ cho trung ương ở Sài gòn rồi. Các cậu hãy về kể lại chuyện này cho thượng cấp của các cậu nghe và cho họ biết sẽ có chuyện gì xảy ra nếu họ cứ ngoan cố muốn làm đường qua khu vực này”.

Ông ta lại quay đi, nhổ một bãi nước miếng, rồi hằn hộc tiếp: “Một xa lộ! Nếu tôi để cho các cậu phóng một xa lộ ngang qua đây, hãy tượng sẽ có những chuyện gì xảy ra! Rồi đây, cả vùng này sẽ mọc lên đầy dẫy các trạm xăng, những quán nhậu với nhà ngủ... Không ai còn có thể ngủ yên được nữa. Tôi biết lắm mà, các cậu. Tôi sẽ không để cho ai làm việc đó đâu!”

Danh làm ra vẻ nghiêm trọng nói: “Thưa bác, lời anh bạn cháu nói khi nãy là đúng đó. Tụi cháu chẳng biết gì tới con lộ bác nói đó đâu. Tụi cháu chỉ đi xem một vòng ở đây thôi!”

Già Hai hơi hạ thấp mũi súng xuống một chút, lắc đầu nói: “Thì bọn họ, ai mà chẳng nói như vậy. Mấy người tôi gặp lần chót đã báo là họ muốn đi săn. Họ bắn cả mấy con mang đã quen với tôi nữa! Nhưng có phải họ đi săn thật đâu? Ngay lúc tôi quay đi, là họ lôi các dụng cụ của họ ra để mà ngắm nghía, mà vẽ vẽ. Tôi xin lấy hết gia tài của tôi để cá với các cậu là tôi sẽ ăn thua đủ với mấy người đó, cũng như với mấy cậu nữa!”

Kỳ nhìn Danh, lấy một ngón tay ra dấu chỉ vào chính đầu nó, Danh hiểu ý nó muốn bảo chắc ông già Hai đang bị loạn trí và nó khẽ gật đầu . Nhưng người lạ mặt cũng nhận thấy cử động của nó, nên thét to:

“Giơ thẳng tay lên!”

Long ấp úng nói: “Xin bác đừng có chĩa súng vào tụi cháu như vậy. Tụi cháu sẽ không bỏ tay xuống hay tìm cách chạy trốn bác đâu”.

Già Hai đằng hắng lấy giọng rồi cười gằn: “Các cậu có thề trời đánh thánh vật, tôi cũng không tin đâu”. Rồi ông ta chỉ mũi súng, ra dấu cho cả bọn đi ra cửa: “Thôi, đi ra cho ngựa uống nước và ăn cỏ đi. Tối nay các cậu phải ở đây với tôi”.

Kỳ hỏi lại, giọng nó hơi run: “Nhưng bác định làm gì tụi cháu?”

“Các cậu khỏi lo. Tôi chỉ muốn các cậu đừng có qua mặt tôi để làm chuyện các cậu định làm. Vậy thôi”.

Già Hai xua ba cậu ra khỏi nhà hoang. Ông ta ghìm chặt khẩu súng, đi sau lưng chúng, cho đến khi mấy con ngựa đã được tháo yên, mở hành lý xuống, cho uống nước ở một dòng suối gần đó và thả đi gặm cỏ. Xong xuôi, ông ta chỉ vào ngôi nhà hãy còn đủ cửa và nói:

“Bây giờ, hãy vào nhà, mau lên!”

Danh cố ý trì hoãn một chút, thì bị già Hai thọc mũi súng vào lưng, gằn giọng:

“Đừng có hòng đùa cợt với tôi. Tôi đang ở sát sau lưng cậu đây”.

Còn Tiếp

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P17)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P16)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P15)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P14)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P13)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC