TRUYỆN THIẾU NHI

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P13)

Thứ Bảy, 06/01/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Khi mọi người đã vào nhà, già Hai bắt các cậu ngồi xuống sân, trong một góc nhà. Danh liếc nhanh để quan sát một vòng, thì thấy chẳng có cánh cửa hay cửa sổ nào ở gần chúng cả. Già Hai ngồi chễm chệ trong một chiếc ghế bành cũ đã rách nát trước mặt chúng, cách cả ba hơi xa, ở góc phòng đối diện và gần cửa ra vào. Ông ta để cây súng ngay trước mặt, kẹp giữa hai đầu gối. Rồi ông ta lại gằn giọng, hằn học nói:

“Tôi đã nói với các cậu rồi, bây giờ, tôi cảnh cáo lại một lần nữa: Súng của tôi đã nạp đạn sẵn, khóa an toàn cũng mở rồi. Như vậy các cậu đừng hòng trốn thoát. Nếu có ai hành động gì trái lại, thì chớ có trách tôi”.

Kỳ nói: “Vâng, tụi cháu sẽ không làm gì cả đâu”.

Ông già vỗ vỗ vào báng cây súng của ông ta, cười gằn: “Ừ, đừng dại dột mà trêu vào tay tôi. Như thế là khôn đó, các cậu à!”

Danh thúc khuỷu tay vào hông Kỳ, ra dấu bảo nó im đi. Chừng nửa giờ trôi qua, chẳng ai thốt lên câu nào cả. Già Hai ngồi canh chúng chằm chằm, đôi mắt cú vọ của ông chẳng lúc nào rời khỏi chúng. Nhưng rồi có lúc ông ta cũng phải nhắm nghiền mắt lại một chút.

Kỳ quay sang, thì thào bên tai Danh: “Ổng ngủ rồi”.

Danh gật đầu, đưa một ngón tay lên miệng ra dấu bảo nó im. Chừng nửa giờ nữa trôi qua, rõ ràng là già Hai đã ngủ gà ngủ gật mấy lượt, cho đến khi đầu ông dựa hẳn vào lưng ghế.

Long chồm tới, nói nhỏ để cả Kỳ lẩn Danh đều nghe: “Sao? Có nên tấn công ông ta không?”

Danh nói: “Mình cũng đang tự hỏi như vậy. Nếu chúng ta có thể đến gần để bất chợt ôm chặc ông ta, chụp được cây súng, thì mọi việc êm đẹp cả”.

Kỳ lắc đầu, thì thào: “Cái hại là súng ông ta đã nạp đạn sẵn rồi. Trông ông ta có vẻ điên điên làm sao ấy. Nếu ông ta giật mình thức dậy, ông ta có thể bắn ẩu lắm đó”.

Danh nói nhỏ: “Đây là cơ hội để chúng ta ra khỏi đây. Chúng ta phải lợi dụng ngay mới được. Mỗi phút chúng ta bị chậm trễ, là một phút ông Hanh có thể theo chúng ta. Các cậu nhớ lời đe dọa của ông ta hôm qua chớ?”

Long nhún vai nói: “Thật tôi chưa hề thấy ai như cậu vậy, Danh à.Tụi mình đang ngồi trong ngôi nhà hoang này, bị một ông già khùng khùng điên điên bắt cầm tù mà cậu không lo, lại nghĩ đến lời hăm dọa của một người khác nữa...”.

Danh và Kỳ thấy bộ mặt thiểu não của Long thì không thể nín được cười. Danh nói: “Mình thử xem có thể lết tới gần ông ta không. Hễ tôi đếm một, hai, ba là chúng ta đồng loạt nhảy bổ vào ông ta lập tức. Các cậu đồng ý không?”

Kỳ nói nhỏ: “Được rồi. Nhưng khi làm như vậy, tôi mong là mũi súng của ông ta sẽ không chĩa thẳng vào tôi. Theo ý tôi thì ông già này chỉ giả bộ thôi, chớ không ngủ say như chúng ta tưởng đâu”.

Long nhìn chăm chú vào già Hai với khẩu súng kẹp giữa hai đầu gối. Nó rón rén bò nhẹ tới. Kỳ nối gót Long, lết từng tất đất một thật chậm rãi, thật im lặng, đến nỗi dầu già Hai có thức và nhìn chăm vào nó, cũng khó thấy là nó đang xê dịch.

Cả hai đứa nhìn lui về phía Danh. Bây giờ đến lượt nó di chuyển. nhưng trước khi bắt đầu, nó cúi xuống và cầu nguyện thầm: “Lạy Chúa ở trên trời, xin ở với chúng con và dẫn dắt chúng con, giúp chúng con thoát khỏi tay già Hai này. Xin giúp chúng con đến gần ông ta trước khi ông ta tỉnh dậy. Lạy Chúa Giê-xu, xin Ngài đừng để cho ai bị thương, nhất là già Hai…”. Danh cũng cầu nguyện xin Chúa cứu Kỳ và giúp cả bọn tìm ra mảnh đất của hai đứa em nuôi sinh đôi của nó, và nó kết thúc như sau: “Qua mọi việc này, con cầu xin ý cha được nên để danh Ngài được cả sáng…”.

Lúc nó ngẩng lên, thì thấy Long cũng đang cúi đầu xuống và cầu nguyện. Kỳ thì nhìn cả hai đứa trân trối. Khi đôi mắt nó chạm vào đôi mắt Danh, Danh thấy cái nhìn của nó vừa có vẻ khó chịu, vừa như ngạc nhiên, dò hỏi. Khi đã trườn tới ngang hàng với các bạn nó, Danh hỏi nhỏ: “Sẵn sàng cả rồi chứ?”

Long gật đầu. Kỳ thì đáp “Rồi” mà đầu nó gằm xuống, hai nắm tay bóp chặc lại, các bắp thịt đều căng thẳng như con sư tử sắp vồ mồi vậy.

“Một, hai, ba!”

Danh vừa đếm xong tới “Ba”, các cậu đều nhỏm lên định xông thẳng vào già Hai, bỗng đầu ông ta ngẩng hẳn lên. Khẩu súng được ông ta cặp lẹ vào nách, chĩa mũi về phía chúng. Và ông già Hai cười ha hả, bảo:

“Hà, hà, hà... Vậy mà các cậu nói là sẽ chẳng làm gì tôi cả, có phải không? Các cậu tưởng già Hai này ngủ chắc! Các cậu tưởng dễ xông được vào già Hai này để cướp cây súng hay sao?” Ông ta dừng lại, cười ngạo nghễ, đôi mắt nhắm híp. Rồi ông ta nói tiếp:

“Già Hai này từng đối phó với nhiều đứa khôn lanh quỉ quyệt hơn ba cậu nhiều. Và chưa có lần nào già nầy bị thua đâu... Hà...hà…”.

Bỗng ông ta nín cười, nhìn chòng chọc vào mặt Long, rồi tới Kỳ và sau cùng là Danh, và hằn học nói: “Bây giờ là lần chót, tôi nói cho các cậu biết: Hãy lùi lại và ngồi yên đó mà ngủ đi. Lần sau, tôi sẽ không tha cho các cậu đâu!”

Còn Tiếp

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P29)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P28)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P27)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P26)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P25)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC