TRUYỆN THIẾU NHI

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P14)

Thứ Ba, 09/01/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


CHƯƠNG 7: BA KẺ BỊ CẦM TÙ

Suốt đêm đó, già Hai không phút nào rời mắt khỏi ba cậu bé. Ngón tay trỏ của ông ta vẫn đặt trên cò súng. Toàn thân ông ta như lúc nào cũng sẵn sàng phản ứng nếu các cậu lại có một hành động khả nghi nào để thử thoát thân.

Ông ta ra lịnh: “Các cậu hãy xây lưng lại phía tôi và nằm xuống mà ngủ đi. Đừng có mơ đến chuyện qua mặt già Hai này. Các cậu muốn sống thì đừng có trêu vào tay tôi một lần nữa”.

Rồi già Hai quay sang phía Danh và nói:

“Với cậu cũng vậy, cậu nghe rõ chưa?”

Ba cậu ngơ ngác hết nhìn nhau, lại nhìn già Hai. Danh quay lưng lại phía ông già, mặt hướng vào tường và uể oải nằm xuống, nhắm mắt lại. Già Hai cười gằn, nói:

“Như vậy là phải đó”.

Nhưng Long duỗi thẳng chân ra rồi co một chân lại, ấn mạnh gót trên nền nhà. Tức thì, già Hai cất mũi súng lên, thét to:

“Cậu muốn tôi thử khẩu súng này chắc? Cậu có chịu nằm xuống mà ngủ đi không? Tôi không muốn cho câu nào phải thức cả. Chỉ một mình tôi mới cần thức mà thôi”.

Danh giả bộ ngủ chừng hơn một giờ. Nó cố thở thật đều và nhắm kín đôi mắt. Cuối cùng nó vờ trở mình để xây mặt lại phía già Hai. Rồi nó lại làm bộ ngủ chừng mười phút nữa, mới từ từ trộm mở mắt ra xem ông ta có nhìn nó không.

Nhưng âm mưu thoát thân lần trước của ba cậu bé đã khiến già Hai càng thận trọng hơn. Lần nào Danh mở mắt, nó cũng thấy ông ta không chăm chú nhìn đứa này, thì cũng rình rập theo dõi đứa khác. Tay ông ta không khi nào rời khẩu súng, và ngón trỏ bàn tay mặt vẫn lẩn quẩn ở bộ phận cò súng.

Danh ngủ từng giấc ngắn. Nó thật sự yên lòng để ngủ, tuy nó biết mình đang bị cầm tù. Nó ngủ vì biết không thể thức được nữa. Tuy nhiên thỉnh thoảng nó lại thức giấc, trở mình cho thoải mái, vừa liếc nhìn người cai tù đang canh gác ba đứa chúng nó. Long và Kỳ chắc cũng làm như nó. Có lần Danh thức giấc, liếc nhìn Kỳ, thì thấy cậu ta cũng liếc nhìn nó.

Cuối cùng rồi đêm dài đó cũng qua. Ánh sáng mặt trời lần lần soi rõ nền đất đầy bụi bặm của căn nhà hoang. Cây đèn dầu chong suốt đêm lần lần như mất hết ánh sáng. Danh mở mắt ra và uể oải vươn vai.

Lúc ấy ông già Hai kỳ dị cũng vươn vai và ngáp dài. Rồi ông ta đứng dậy, cầm khẩu súng lên nói: “Bây giờ đã đến giờ điểm tâm. Các cậu có đem theo món gì ăn, hãy chịu khó đem xuống nhà bếp mà nấu”.

Ông ta lùa cả bọn ra phía sau nhà, chỉ căn bếp nhỏ, vẫy tay bảo Danh lại gần và nói: “Trông cậu có vẻ biết làm. Hãy nấu cơm và nướng mấy miếng khô nai này. Ở đây tôi chỉ có chừng đó để đãi các cậu thôi”. Rồi ông ta với tay lấy một cái ly và một chai rượu để trên ngăn kệ gần đó, rót một ly nhỏ và uống cạn. Tay kia, già Hai vẫn cầm khẩu súng, và mắt vẫn theo dõi các cậu bé. Nhậu xong ly rượu, già Hai chỉ chiếc bàn xếp trong góc nhà, và ra hiệu với Long:

“Phần cậu, hãy dọn chiếc bàn này ra. Ghế thì không có đủ, các cậu tạm ăn đứng vậy. Hôm nay, chúng ta có nhiều việc phải làm lắm”.

Danh và Long ngoan ngoãn tuân hành các lịnh truyền của già Hai. Có lẽ các cậu nghĩ quả thật là khó giỡn mặt với ông già này.

Kỳ thì giúp Danh nhóm lửa, và chẳng bao lâu, nồi cơm bắt đầu sôi.

Già Hai tiếp: “Tôi đã viết thơ về trung ương ở Sài gòn phản đối vụ họ định phóng một xa lộ xuyên qua vùng này. Tôi đã cảnh cáo những gì có thể xảy ra nếu họ không chịu nghe lời tôi. Nhưng có lẽ họ sẽ chẳng thèm nghe lời tôi đâu. Như vậy họ sẽ phải chấp nhận mọi hậu quả”.

Kỳ cố hỏi lại ông già kỳ dị bằng một giọng thật tự nhiên, nhưng nó cũng không khỏi run run và lắp ba lắp bắp: “Nhưng... nhưng bác... bác định làm những gì?”

“Hừm! Các cậu khỏi hỏi. Các cậu khỏi cần lo tới chuyện đó. Rồi đây các cậu sẽ biết”.

Sau khi cơm đã dọn ra bàn, Danh và Long đứng cúi đầu xuống để cầu nguyện tạ ơn Chúa trước khi ăn. Trong bữa ăn già Hai hỏi chúng:

“Bây giờ, các cậu hãy nói thật cho tôi biết đi. Các cậu đến đây để làm gì, và các cậu làm cái gì lạ vậy?”

Danh đáp: “Chúng tôi vừa cầu nguyện xin Chúa chúc phước cho món ăn của chúng ta”.

“Cậu nói gì tôi không hiểu”.

Còn Tiếp

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P29)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P28)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P27)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P26)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P25)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC