TRUYỆN THIẾU NHI

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P15)

Thứ Sáu, 12/01/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Danh buông đũa xuống, nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt già Hai nói: “Cháu với cậu Long đây là tín đồ Tin Lành, chúng cháu tin cậy Chúa Giê-xu và sống theo nếp sống mà Ngài muốn cho chúng cháu phải sống”.

Kỳ hằn học phản đối: “Nhưng mà các cậu làm như vậy, có ích lợi gì đâu? Cúi đầu xuống trước các thức ăn như vậy thì nghĩa lý gì?”

Danh nhìn bạn nó, đáp: “Quan trọng lắm chớ”. Rồi nó ngó sang già Hai như để phân trần: “Thưa bác Hai, Thượng đế hay Ông Trời hay như chúng cháu gọi là Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa mọi sự. Ngài đã ban cho chúng ta mọi nhu cầu. Chính vì vậy mà mỗi khi dùng bữa, chúng ta có bổn phận phải cám ơn Ngài”.

Già Hai hơi nghiêng người về phía trước, chống khuỷu tay xuống mặt bàn, ra vẻ suy nghĩ. Rồi ông ta lẩm bẩm: “Từ trước tới giờ, tôi chưa hề nghe ai nói như vậy. Tôi từng nghĩ như thế, khi ở đây, thỉnh thoảng tôi lại nhìn xuống thung lũng yên ngủ dưới ánh trăng, hay khi thấy một con mang con bú mẹ nó”.

Danh nghiêm trang tiếp: “Ngài còn làm một việc tối quan trọng khác nữa là đã dự liệu cho chúng ta một Cứu Chúa, một Đấng Cứu Thế. Ngài đã sai Chúa Giê-xu đến thế gian, chịu chết trên thập tự giá, rồi từ chết sống lại, để bác và tôi, cũng như tất cả mọi người bằng lòng xưng tội mình, tin cậy Chúa Giê-xu, thì sẽ được cứu”.

Già Hai trố mắt nhìn Danh trân trối, dường như ông ta vừa thình lình nghe được một người nói một thứ tiếng gì thật lạ lùng mà trước đó, ông ta chưa bao giờ được nghe.

Long tiếp lời Danh, nói: “Đúng như vậy đó, thưa bác, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài đến thế gian để cứu vớt chúng ta. Thưa bác, cháu xin làm chứng với bác rằng đặt lòng tin cậy nơi Chúa Giê-xu và nhận Ngài làm Cứu Chúa mình, là điều kỳ diệu nhất đời đó bác!”

Danh thêm: “Vấn đề không phải là người ta già hay trẻ, giàu hay nghèo, đang là người như thế nào. Chúng ta chỉ cần nhận mình là kẻ có tội, cần đến Cứu Chúa. Chúng ta đặt lòng tin cậy vào Chúa Giê-xu, thì Ngài sẽ ban cho chúng ta sự sống đời đời. Đó là phương pháp duy nhất để chúng ta trở thành con cái Đức Chúa Trời đó bác à”.

Kỳ bỗng ho sặc sụa. Danh phải quay sang nhìn nó. Nó ôm bụng nhăn nhó. Gương mặt nó trắng bệch ra và nó cúi mặt nhìn chăm chú vào chén cơm chỉ mới lưng đi chưa được phân nửa.

Bàn tay mặt của già Hai mân mê khẩu súng ông ta đang ôm trong lòng. Ông ta trầm ngâm một lát rồi nói: “Một kẻ già nua như tôi mới nghĩ tới chuyện đó, thì có lẽ đã muộn mất rồi. Nếu còn trẻ như các cậu  may ra..”. Tiếng nói của ông ta nhỏ dần rồi tắt hẳn, và gương mặt già Hai lộ vẻ bối rối.

Danh nhận ra ngay trong giọng nói của ông ta có một cái gì rất khác lạ khiến lòng nó tràn ngập hy vọng. Nhưng cảm giác ấy cũng tan biến ngay, vì già Hai đứng thẳng dậy, xô ghế lui ra phía sau, dậm mạnh chân xuống đất, kẹp khẩu súng vào hông và nói bằng giọng đầy đe dọa:

“Thôi, chúng ta đã ngồi đây khá lâu rồi. Các cậu hãy mau theo tôi”.

Cả ba cậu bé đều nhìn nhau, thất vọng. Trong tia nhìn của ông già, chúng nhận thấy ánh lên một vẻ hằn học, có thể nói là dữ tợn nữa. Ngón tay ông ta lăm lăm trên cò súng, trong khi ông ta dùng mũi súng làm dấu ra hiệu xua bọn Danh đi trước cho đến khi ra tới con đường mòn phía trước nhà. Già Hai chĩa mũi súng đập nhẹ vào hông Kỳ một cái, và nói:

“Hãy trở lại con đường này. Tôi không có ở đây cả ngày để hầu các cậu như vầy được đâu”.

Danh làm bộ đi sát vào Kỳ để rỉ tai nó:

“Thế nào, cậu nghĩ tụi mình có nên bất thần tấn công ông ta không?”

Kỳ đáp nhỏ: “Khoan đã. Đợi có cơ hội thuận tiện đã, thì mới được”.

Đã hai ba lần, Danh cố ý liếc lui ra phía sau để ước lượng khoảng cách giữa bọn nó với già Hai.

Nhưng nó chẳng thấy có chút hi vọng gì cả. Ông già vẫn khôn ngoan đi sau cả ba đến bốn năm thước, nên nếu chúng có định giở trò gì, là ông ta sẽ có thừa thì giờ để phản ứng ngay.

Tim Danh đập thình thình trong lồng ngực. Nó đưa ống tay áo gạt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

Con đường rừng hoàn toàn vắng lặng. Già Hai vẫn ghìm chặt khẩu súng, đôi mắt hằn học của ông ta vẫn nhìn chăm vào bọn nó. Chiếc nón rộng vành của ông ta vẫn lủng lẳng sau lưng, để lộ mái tóc hoa râm, và thỉnh thoảng, ông ta lại móc trong túi áo ra một chiếc khăn đã nhớp nhúa để lau mồ hôi.

Còn Tiếp 

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P12)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P11)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P10)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P9)

ĐÁ NÚI BIẾT NÓI (P8)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC