TRUYỆN NGẮN

ĐÊM AN BÌNH

Thứ Sáu, 26/12/2014 01:00 GMT+7.

Share on Facebook



ĐÊM AN BÌNH 

Tiếng hát ngân cao của ban diễn lễ, chợt ngưng theo đôi tay của người nhạc trưởng, khiến cho dòng thời gian luân chuyển bói rối, khi bị bắt gặp đôi chân phải luôn rảo bước, dừng lại tận hưởng những am thanh tròn cao, vang vọng đến cõi vô cùng. Cái khoảng thời gian ngưng đọng ấy tuy ngắn, nhưng cũng đủ đưa mọi người về ngôi làng Bê-1em bé nhỏ trong một đêm an bình đêm Thiên Chúa làm người...

Sau chương trình lễ kỷ niệm sự vào đời của Thiên Chúa, người hướng dẫn ân cần mời mọi người qua phòng tiếp tân, nơi đó đang có bữa tiệc đợi chờ. Tiếng cười nói vui vẻ theo chân những người dự lễ sang phòng bên cạnh, ngôi giáo đường trở nên im vắng.
 

Ánh đèn chỉ còn chiếu sáng hàng chữ Đêm An Bình trên tấm phông, mang chủ đề của chương trình lễ. Bóng đêm dường như đồng lõa với hơi lạnh bên ngoài, tràn nhanh vào bao kín thánh đường. Minh rùng mình e sợ cái cảm giác lạnh lẽo, lạc lõng, cô đơn. Tiếng cười nói từ phòng bên vọng sang như mời gọi, nhưng Minh vẫn không rời được chiếc ghế, nơi góc khuất của thánh đường. Hàng chữ Đêm An Bình như cột chặt Minh trên băng ghế, đưa Minh về vùng trời kỷ niệm, của hơn hai mươi năm trước...

 

Ngày ấy, Minh là một học sinh giỏi, một thiếu niên khôi ngô, trong ban hát lễ và là đứa con ngoan trong gia đình. Minh lớn lên trong một gia đình tương đối đầy đủ về vật chất lẫn tinh thần. Nhiều người mơ ước có đượ mái ấm như gia đình ông bà Mạnh, ba mẹ của Minh. Nhưng cái bến an bình mà mọi người tưởng là nơi ẩn náu an toàn cho Minh, chỉ như chiếc bong bóng nước mưa, vừa căn tròn đẹp đẽ trong điệu luân vũ, vội vã vỡ tan ngay. Thời gian êm đềm ấy chẳng được bao lâu. Vào một buổi chiều đông, trước lễ Giáng Sinh, Minh chứng kiến cảnh ba mẹ cãi vã về dự định bữa tiệc khuya, và rồi sự cãi vã ấy trở thành sinh hoạt thường nhật trong gia đình... Từ đó, cảm giác bất an luôn xâm chiếm tâm tư Minh. Cũng từ đêm kỷ niệm Chúa Giáng Sinh năm ấy, Minh băn khoăn, nghi ngờ khi nghe những lời ca tụng sự vào đời của Thiên Chúa đem an bình cho mọi người…
 

Rồi những đêm vội vàng tụt nhanh xuống hầm trú ẩn, nghe tiếng đạn lướt nhanh trong không gian, tiếng đại bác ì ầm vang dậy đâu đó như khẳng định rõ sự hiện diện của hòa bình là điều không tưởng… Và một ngày Minh bật khóc, khi nghe tin Tín, thằng bạn thân của Minh, bị một mảnh đạn lạc, đưa vào cõi đời đời. Sự bất an chất cao dần trong tâm trí, trong cuộc đời của Minh…


Còn Tiếp

 

ĐÊM AN BÌNH (P3)

ĐÊM AN BÌNH (P2)

ĐÊM AN BÌNH (P1)

1

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC