TRUYỆN NGẮN

ĐÊM GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH

Chủ Nhật, 14/12/2014 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


        Chiều 24 rồi mà trời vẫn còn mưa như trút nước. Tiếng ào ào của nước chảy trên mái nhà làm ông Tuấn thấy xót cả ruột. Cả tuần nay, mưa tầm tả không một chút nghỉ ngơi, nhìn ra đất trời chỉ thấy một màu trắng xóa của nước. Gió mùa đông hình như cũng muốn cùng với những cơn mưa dầm dề, len lỏi vào từng góc nhà, từng đồ vật. Lạnh tê cóng cả người.

Ông Tuấn ngồi co ro trên ghế đẩu, nhìn trời mưa mà lòng buồn rười rượi. Cái xóm “bốn nhà” này đang chìm trong nước. Vậy là tối nay không thể đi đến nhà thờ dự lễ Giáng sinh được. Suốt cả tuần trước, cả nhà ông, ai cũng háo hức chuẩn bị cho buổi lễ Giáng sinh tối nay. Mấy đứa nhỏ đã tập hát cùng các ban Thanh thiếu niên trong Hội Thánh. Hai vợ chồng ông dù đã lớn tuổi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của các con đang lo sắp xếp áo quần, giày dép cho ngày lễ sắp đến cũng cảm thấy vui lây. Theo dự định, tối nay, cả nhà ông và ba gia đình nữa, nói gọn lại là cả xóm, vì xóm chỉ có bốn nhà, cùng đi đến nhà thờ dự lễ. Đây cũng là dịp ông gặp lại nhiều bạn bè cũ trong Chúa, bởi có nhiều người, do nhiều lý do khác nhau, trong suốt cả năm chỉ đi nhà thờ vào dịp Giáng sinh. Bên cạnh nhà ông, nhà chú Bình cũng là gia đình tin Chúa lâu năm, nhưng đã yếu đuối. Ông cũng từng khuyên họ nhiều lần nhưng chẳng kết quả, cho đến vài hôm trước đây, vợ chồng chú Bình đã nhận lời với ông là sẽ đi nhà thờ vào tối 24 làm gia đình mừng vô kể. Ông thầm cảm tạ Chúa vì Ngài đã nhậm lời cầu nguyện của ông, còn thương xót một anh em của ông và đã cho họ quay trở lại cùng Hội Thánh. Ông đã chuẩn bị tất cả, sửa lại xe, dặn dò vợ và con cái luôn ở bên họ để họ khỏi bỡ ngỡ khi lâu ngày đi nhóm lại. Tất cả đã lên kế hoạch chu đáo, ông tự nhủ như vậy, nhưng bây giờ…

Ông lo lắng cũng phải vì đã 5 giờ chiều rồi mà trời vẫn chưa ngớt mưa. Cái xóm lẻ này bình thường thì không sao, những hễ trời mưa thì giống như một cái đảo nằm giữa biển khơi, bốn bề là nước, bởi vậy nhiều khi trời mưa lớn quá, mấy xe tải chạy trên đường quốc lộ ngang qua xóm cũng đành nằm chịu chết chờ nước rút mới đi tiếp được. Trong xóm này, ngoài nhà chú Bình ra còn có nhà cô Hòa, nhà chú Bảo. Cả hai đều mới đến ở đây ít lâu. Cũng vui, vì tuy chỉ có 4 gia đình nhưng cả 4 gia đình tin Chúa cả nên rất gần gũi với nhau. Gia đình cô Hòa thì chỉ có hai mẹ con, chồng chết sớm, con còn nhỏ, cô Hòa đang là giáo viên tại một trường Mầm non trong xã. Tội nghiệp, dù hoàn cảnh neo đơn như vậy nhưng cô bao giờ cũng hòa nhã với mọi người và rất sốt sắng đi nhóm lại. Sâu hơn trong xóm là nhà chú Bảo. Hai vợ chồng mới cưới nhau được 5 năm nhưng đã có hai đứa con. Chú Bảo đi làm thợ mộc, còn vợ thì ở nhà giữ con, vì bé sau mới 4 tháng, gia đình cũng rất kính sợ Chúa.

Trong xóm, ông Tuấn được xem như là người có thâm niên tin Chúa nhất: 15 năm. Tuy ông chẳng hiểu biết nhiều, nhưng nhờ thật thà và có lòng thương người, nên ông được mọi người xem như người cha, người anh trong xóm. Ông cảm thấy như mình có trách nhiệm lo về đời sống thuộc linh cho mọi người trong xóm, vì vậy gia đình nào có “sự cố” là ông có mặt ngay, dùng Lời Chúa, dùng kinh nghiệm sống để giúp họ gỡ rối từ từ cho đến khi cả nhà vui vẻ trở lại. Đối với chú Bình, chú Bảo, ông xem như hai đứa em trai, ông xem cô Hòa như em gái dù cô chỉ lớn hơn đứa con trai đầu của ông đang đi làm tại thành phố có 4, 5 tuổi, vì vậy nếu không nói quá thì cả bốn gia đình trong xóm như là gia đình thứ hai của ông vậy.

Còn Tiếp

 

ĐÊM GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH (P3)

ĐÊM GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH (P2)

ĐÊM GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH (P1)

1

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC