TRUYỆN NGẮN

GIÁNG SINH ƠN PHƯỚC

Thứ Sáu, 05/12/2014 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


 

 

Cuộc đời có biết bao tấm gương để chúng nhìn lại, để thấy mình, thấy người và càng biết ơn Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta nhiều hơn, tốt hơn những gì chúng ta xứng đáng nhận. Đến với các em nhỏ mồ côi, tôi lại cảm nhận được tình yêu của Chúa ban cho mình. Chúng ta, thật ra cũng chỉ là những kẻ bất hạnh trong thế gian này, nếu không có Cha yêu thương đang chăm sóc, đỡ nâng từng bước đi… thì không thể biết được mình sẽ ra sao đây.

Hồng, Giám đốc Trung tâm, nói với tôi:

- Chút nữa, anh phát biểu với các em mấy lời nhé!

Tôi cười cười:

- Để xem thử.

Thật ra, tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý để nói với các em mấy lời về mục đích chuyến đi thăm này, Giáng sinh mà. Tôi định nói nhiều ý nhưng chợt nhớ lại, ở đây không thể làm chứng một cách rõ ràng được vì dù sao cũng là một cơ quan, mà muốn nói điều gì thì cũng phải được sự cho phép của họ.

Tôi đã đến thăm Trung tâm Nuôi dưỡng Trẻ mồ côi sơ sinh này được vài lần. Những chuyến đi trước thường vào dịp 1/6, Trung thu… nên cũng có khá nhiều đoàn đến thăm các em. Tuy vậy, Giáng sinh thì không có ai cả, nên chúng tôi quyết định đến thăm các em. Ngoài những món quà có được từ số tiền vận động một số anh chị em ở Hội Thánh và các phụ huynh, tôi còn đem theo mấy quyển “Niềm hy vọng” mà Tổng Liên Hội vừa gởi về hôm trước. Mong rằng những câu chuyện trong cuốn sách sẽ đem lại cho các em một niềm hy vọng mới, một sự đổi thay mới khi các em biết được Chúa Giê-xu là Đấng luôn yêu thương các em.

Trước buổi gặp mặt hôm nay, chúng tôi đã xuống thăm các em sơ sinh. Hồng cho biết, đa số các em ở đây là bị cha mẹ bỏ rơi, nhiều em chỉ mới một tuần tuổi mà cũng phải xa mẹ. Nếu may mắn được phát hiện sớm thì các em được chăm sóc, hồi phục nhanh, tuy vậy cũng có em khi phát hiện bị bỏ rơi thì sức khỏe đã yếu, kiến bu quanh người… đôi khi đem đến bệnh viện cũng không qua khỏi. Có một bé trai rất dễ thương, dễ tính, ai bồng cũng cho cả, nhưng khi thả xuống thì không chịu, thậm chí còn co chân lên không cho thả. Thương nhất là một em hình như mới được một tuổi, bị mù, ngồi chơi một mình, không khóc, không đòi, như một người bàng quan với cuộc sống nhiều cay đắng này…

Còn Tiếp

 

GIÁNG SINH ƠN PHƯỚC (P2)

GIÁNG SINH ƠN PHƯỚC (P1)

1

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC