PHƯƠNG PHÁP CHỨNG ĐẠO

HOÀNG TỬ RỪNG SÂU

Thứ Hai, 10/12/2012 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


 

HOÀNG TỬ RỪNG SÂU

MỘT CON TIN CỦA CHIẾN TRẬN  

 Phi Châu đã cho thế giới nầy những viên ngọc lóng lánh đẹp nhất. Nhưng những viên kim cương này khi mới tìm thấy không có gì là đẹp cả. Chúng chỉ là những hòn đá tầm thường, phải đem cắt mài, dũa, rồi mới thấy chúng chiếu ra những màu sắc đẹp đẽ, lộng lẫy của chiếc cầu vồng (mống).

Phi Châu cũng đã ban cho thế giới một trong những nhà lãnh đạo chói sáng nhất hiện tại. Kim cương phản chiếu vẻ huy hoàng đầy đủ của mặt trời thể nào, thì cuộc đời Samuel Morris cũng phản chiếu vinh quang không phai mờ của “chân quang” thể ấy. Nhưng sức mạnh khiến Morris trở thành nhà lãnh đạo vô địch ấy không phải do bẩm sinh. Cần phải có các việc đẻo gọt, dũa mài Thiên Thượng để đặt viên kim cương đen nhánh này vào đúng chỗ chói sáng của nó.

--o0o--

Lúc mười lăm tuổi, Morris chỉ là một trong những hàng ngàn cậu trai bản xứ, ẩn mình trong những khu rừng ở Tây Phi Châu, bộ lạc của cậu là một những sắc tộc Kru, sống trong các rừng rậm phía tây Côte d’Ivoire.

Tên thật của cậu là Kaboo. Cha cậu là một tù trưởng. Dầu Kaboo là con trưởng, tước vị thái tử, nhưng trên đời chắc không ai khổ hơn cậu. Cậu đã từ địa vị tự do vinh dự rơi xuống địa vị ô nhục và tồi tệ hơn tôi mọi.
 

Trong các miền ấy có tập tục là tù trưởng nào thua trận phải hiến con trai trưởng làm của cầm hay con tin để bảo đảm trả hết số bồi thường chiến tranh. Nếu của bồi thường trì hoãn thì người ấy phải chịu hành hạ khổ sở. Đó là số phận của Kaboo.

Mỗi lần tay sai của tù trưởng hành hạ Kaboo, thì một kẻ tôi mọi người Kru khác là người mục kích sự đánh đập ấy được sai về nói cho cha Kaboo tất cả và cảnh cáo rằng Kaboo sẽ bị khổ sở hơn nữa nếu không cố gắng thỏa mãn đòi hỏi của kẻ chiến thắng. Những thương tích của Kaboo không kịp lành. Lưng cậu bị đánh nát cả. Ít lâu sau, Kaboo kiệt sức vì mất máu và bị sốt vì phải uống nước nho có độc dược, cậu không thể đứng lên mà cũng không ngồi dậy được nữa. Người ta dựng lên chữ thập rồi treo Kaboo lên để đánh bổ vào lưng cậu.
 

 CUỘC TRỐN THOÁT KỲ LẠ

Kaboo chỉ mong rằng sự chết sẽ giải thoát cậu khỏi số phận của một kẻ bị làm con tin mà không bao giờ được chuộc. Một số người cùng bộ lạc với Kaboo, đã bị tên tù trưởng tàn bạo này bắt làm làm nô lệ. Có người bị tố cáo là làm phù thủy. Kaboo đã từng thấy họ bị những kẻ say sưa, điên cuồng xé thành từng mảnh. Nhưng bây giờ số phận của cậu còn khốn nạn hơn.
 

Đoán rằng cha cậu có thể không trở lại nữa, nên họ đã đào một hố sâu. Nếu đánh đập cậu mãi mà cũng không có được của chuộc, họ sẽ chôn cậu cho đến cổ. Miệng cậu sẽ bị mở ra và họ đổ một thứ nước ngọt hấp dẫn kiến ở gần đó tới. Bọn kiến nàysẽ ăn thịt cậu từng phần một sau khi chúng đã ăn hết thịt, chỉ còn xương, họ sẽ đem bộ xương để trước lều hành quyết để đe dọa những con nợ thất hứa sau đó.
 

Khi Kaboo bị ném lên một cái giá chữ thập để hành hạ lần chót thì bao nhiêu hy vọng cũng như sức lực đã rời khỏi cậu. Cậu chỉ còn mong cho được chết. Lúc ấy bỗng nhiên có sự rất lạ xảy ra. Một ánh sáng như ánh chớp lóe lên khiến mọi người quanh cậu quáng mắt. Và một Đấng nói như lệnh truyền từ trên cao bảo cậu đứng dậy trốn thoát. Mọi người đều nghe tiếng nói, thấy ánh sáng, nhưng không thấy một ai.
 

Cùng lúc ấy, xảy ra một sự chữa lành tức thì mà khoa học không thể chối cải cũng không sao giải thích được. Trong một chớp mắt Kaboo thấy sức mình phục hồi. Suốt ngày ấy, cậu chưa được ăn uống gì. Tuy nhiên, cậu không thấy đói khát hay là yếu sức. Vâng theo tiếng nói thần kỳ, cậu nhảy lên và chạy vọt như một con nai, trước mắt ngạc nhiên của mọi người.
 

Ánh sáng thần kỳ đã đem đến cho cậu sức mới và tự do, từ đâu tới? Kaboo không biết mà cũng không nghi ngờ gì cả. Cậu chưa bao giờ được nghe nói đến Đức Chúa Trời của Cơ Đốc giáo. Cậu cũng không nghe gì về những công việc lạ lùng của Thần Hựu. Cậu cũng chưa từng biết về một Cứu Chúa đã một lần hy sinh mạng báu để làm giá chuộc loài người. Hoàng tử trần thế vừa mới bị treo trên cây thập tự không mơ tưởng gì đến một Hoàng Tử Thiên Thượng đã bị sỉ nhục, đánh đập như một tên tù phạm và đã chịu một cái chết đê hèn do sự đau đớn thấm thía từ từ trên cây gỗ.

Nhưng Kaboo biết rõ có một sức mạnh lạ lùng và vô hình nào đó đã đến giải cứu cậu. Lúc nãy cậu mới đau đớn, nhức nhối ngồi dậy không nổi thế mà bây giờ cậu chạy thật nhanh.

 

 

 ÁNH SÁNG NHÂN TỪ

Kaboo ẩn trong hốc cây cho đến tối để tránh những kẻ đuổi theo. Khi trời tối hẳn, Kaboo mới nhận ra rằng mình vừa thoát khỏi một cái chết để rồi lại lọt vào một cảnh nguy hiểm khác. Cậu cô đơn trong rừng rậm nơi mà không ai có thể sống một mình được lâu. Khổ nhất là chẳng những cậu không có bạn bè, khí giới mà còn tứ cố vô thân, chẳng biết về đâu.

Cậu không dám quay về với bộ lạc và gia đình. Làm thế chỉ càng khiến cho kẻ chiến thắng trả thù đồng bào cậu khốn nạn hơn. Cậu cũng không dám để một ai nhận diện vì sợ họ sẽ đem nộp cậu cho kẻ đã bắt cậu để lãnh thưởng.
 

Giữa cảnh tuyệt vọng mới mẻ đó, một sự lạ khác xảy ra. Trong các vùng rừng rậm ấy, lúc nào cũng tối tăm, ngay cả ban ngày cũng vậy, ban đêm thì không thể nào đi qua được. Nhưng luồng sáng lúc trước chiếu vào chỗ hành hình cậu, bây giờ lại rọi chung quanh cậu. Không biết đó có phải là một ánh sáng bên ngoài hay chỉ là một sự soi sáng tâm thần đã hướng dẫn Kaboo, nhờ đó cậu đã thấy rõ con đường đi. Cậu cần có ánh sáng ấy chẳng khác nào dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa. Trước kia, trong một đồng hoang vắng khác, một đoàn người nô lệ được giải phóng cũng đã nhờ sự hướng dẫn tương trợ, khi “Đức Giê-hô-va đi trước dân sự, ban ngày ở trong một trụ mây để dẫn đường đi; ban đêm trong một trụ lửa, để soi sáng cho chúng”. Những con rắn hổ mang độc, rắn lục, đợi chờ cậu trên bước đi. Một con rắn khác lơ lửng trên đầu cậu. Những ánh mắt hổ báo và nọc độc của rắn, chưa khiến cậu sợ bằng loài người. Trong những khu rừng bao la nầy có một số trong những giống người dã man nhất thế giới. Họ vẫn thường ăn thịt người.
 

Nhưng qua mọi trở ngại và nguy hiểm đó, ánh sáng nhân từ kia đã dẫn Kaboo. Nhờ ánh sáng nầy ban đêm cậu có thể hái trái và rễ cây để ăn và vượt qua hồ ao, sông đầy cá sấu.

Ban ngày cậu tiếp tục ẩn mình trong bộng cây để tránh những chòi canh trong các buôn ấp. Sau nhiều đêm đi như thế, Kaboo đến gần một đồn điền ở ngoài thị trấn, gần bên một con sông. Cho đến lúc ấy, cậu chưa hề gặp một bóng người nào. Chẳng một ai đã dẫn cậu qua rừng núi hoang vu để đến chỗ nầy.
 

Mới nhìn, cậu nhận ra rằng đây không phải một làng của dân bản xứ, mà một nơi định cư của người ngoại quốc. Cậu không dám đến gần các cơ sở nầy nếu cậu chẳng thấy một người Kru làm việc ở đằng xa. Kaboo đến gần người nầy và mừng vì biết rằng mình không lọt vào tay những kẻ buôn người mà trong tay những kẻ giải phóng nô lệ. Ánh sáng thần kỳ ấy đã đưa cậu đến một khu dinh điền gần Monrovie, thủ đô của Libérie.

Libéria lúc ấy vẫn còn là một miền hoang vu, đặt dưới luật pháp rừng rú. Khi Kaboo đến Monrovie thì đó là nơi duy nhất đặt dưới luật pháp văn minh. Thế là cậu được đưa dẫn đến một chỗ thực sự an toàn.

(còn tiếp)

 

Tên Mới

Lãnh Tụ Sinh Viên

Hành Trình và Thắng Lợi

Hoàng Tử Phi Châu

1

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC