ĐỜI SỐNG CHỨNG NHÂN

LENA MARIA

Thứ Ba, 11/12/2012 20:33 GMT+7.

Share on Facebook



LENA MARIA

 

Lời Mở Đầu  

Khi tôi gặp một người mới quen, họ thường đưa tay ra để chào và bắt tay tôi nhưng chỉ nhận lại được một tiếng chào mà thôi. Vài người mau chóng lấy lại được bình tĩnh, rút tay lại và chào tôi bằng một nụ cười hoặc ôm siết lấy tôi một cái. Một số khác trở nên ngượng ngùng quá đỗi và không biết làm thế nào để thoát khỏi tình huống vô cùng lúng túng đó.

Nhiều năm sau, thỉnh thoảng những người như vậy đến hỏi tôi có còn nhớ hoàn cảnh lúng túng khi tôi gặp họ lần đầu tiên đó không, bởi vì họ đã không chào tôi đúng cách. May mắn thay, tôi không luôn nhớ những trường hợp như vậy. Tôi không thể bắt tay mọi người bởi vì tôi không có cánh tay nào cả.

Người ta phản ứng bằng nhiều cách rất khác nhau đối với tôi và khuyết tật của tôi. Vài năm trước đây một bà đã đến gặp tôi để cho tôi ít tiền bởi vì bà cảm thấy thương hại cho tôi.
Khi tôi còn là một đứa bé và cùng đi ăn với cha mẹ tôi trong một nhà hàng, thói quen ăn uống của tôi gây nhiều chú ý cho đám trẻ ở một bàn kế cận đến nỗi chúng rút tay ra khỏi tay áo thun của chúng, đưa chân lên bàn và thử ăn giống như cách tôi ăn. Tôi nghĩ phản ứng của chúng thật hay, mặc dù đã làm cho bố mẹ chúng nó cảm thấy lúng túng.

Thật là lợi điểm khi không có cánh tay và bàn tay vì sẽ chẳng bao giờ làm mất nhẫn hoặc găng tay. Một lần nọ, khi tôi còn nhỏ và chơi đùa ở nhà một người bạn học, cha tôi đến đón tôi. Tôi đội mũ mặc áo và mang giầy trong khi mẹ của bạn tôi phải chạy vòng quanh tìm kiếm găng tay để mang cho tôi.

Cha tôi nói: “Ô cháu nó không cần đâu”.

Người mẹ kia nói: “Nhưng bên ngoài lạnh quá, cháu hẳn phải cần găng tay chứ”.

Tuy nhiên, cuối cùng thì bà ta cũng nhận ra ngay rằng tôi không cần găng tay...

Và khi lên lớp Sáu, tôi có người giúp đỡ rất tốt bụng, cô mua cho tôi một món quà Giáng Sinh. Ngày trước lễ Giáng Sinh cô ấy mới sực nhớ ra sai lầm của mình: Cô đã mua cho tôi một chiếc nhẫn!... Cô bèn phải vội chạy trở lại tiệm và mua cho tôi một chiếc vòng đeo cổ thay vào đó.

Một trường hợp khác, tôi nhớ rằng mình mang một chiếc lắc trên cổ chân phải. Lúc bấy giờ, mang một chiếc lắc như vậy thật là khác thường, một bạn học đến và hỏi tôi tại sao tôi lại đeo lắc quanh cổ chân như vậy mà không đeo trên tay.

Tôi nói: “Nếu đeo như vậy thật khó cho tôi...” và hai má cô ta đỏ lên dần.

Những chuyện như vậy thường làm tôi buồn cười. Ít nhiều thì tôi cũng thật sự thích thú khi thấy người khác mắc lỗi ngớ ngẩn như vậy.

Không phải vì tôi muốn họ phải cảm thấy lúng túng, nhưng bởi vì nó bày tỏ rằng họ đã không chú ý, hay không nghĩ gì về sự kiện tôi là kẻ khuyết tật. Thật tuyệt diệu khi những người đã quen biết tôi một khoảng thời gian rồi thì xem tôi và sự khuyết tật của tôi theo cùng một cách như tôi suy nghĩ. Thường thì họ quên mất khuyết tật của tôi.

Trong sách này tôi muốn thuật với bạn một ít về chính mình tôi và những điều đã góp phần cho sự hiện hữu và con người của tôi ngày nay. Trong khi viết những dòng chữ này thì chẳng bao lâu nữa tôi sẽ được ba mươi tuổi, nhưng tôi đã kinh nghiệm thật nhiều điều sung sướng - và thật nhiều điều mà có lẽ không ai có thể tưởng tượng được khi tôi mới chào đời.

Lẽ tự nhiên sự khuyết tật của tôi đã chi phối tôi nhiều mặt, nhưng tôi cũng chịu ảnh hưởng thật nhiều bởi âm nhạc và việc ca hát cũng như tất cả mọi điều đã đến với đời sống tôi qua âm nhạc và sự nghiệp ca hát đó. Tôi cũng chịu ảnh hưởng bởi những thành công của mình trong việc bơi lội, chịu ảnh hưởng của gia đình và bạn hữu, và của đức tin của tôi nơi Đức Chúa Trời. Đây là những điều mà tôi muốn nói với các bạn trong sách này.

Viết sách thật là một kinh nghiệm mới mẻ đối với tôi, tôi chưa từng tập làm điều này nếu không có sự giúp đỡ của Inger Lundin. Tôi muốn dùng cơ hội này để gởi đến cô ấy một lời cảm ơn nồng nhiệt!

Tôi sẽ quá khoe khoang khi gọi câu chuyện của tôi là “Hồi Ký” cho dù có lẽ nó cũng không sai. Nhưng nó thật sự chỉ là một vài ghi chú và suy nghĩ về cuộc đời mà tôi đã sống qua.
Chúng là những lời ghi chú viết bằng chân (Footnotes) của tôi.

Lena Maria Klingvall


CHƯƠNG 1: “DÙ THẾ NÀO, NÓ VẪN CẦN MỘT MÁI ẤM GIA ĐÌNH”

CHƯƠNG 5: ĐƯỜNG ĐẾN TRƯỜNG

CHƯƠNG 2: NGÓN CHÂN CÁI CỦA TÔI ÔM LẤY BÌNH SỮA

CHƯƠNG 4: PHẦN CHÂN GIẢ VÀ MỘT CHIẾC QUE RẤT GIÁ TRỊ

CHƯƠNG 3: GIÚP ĐỠ MÀ KHÔNG CẢN TRỞ

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC