TRUYỆN THIẾU NHI

NHỮNG ĐÁM CHÁY RỪNG (P1)

Thứ Năm, 01/03/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


CHƯƠNG 2: MỘT CHUYẾN DU NGOẠN VỚI TÂM VÀ PHƯỢNG.    

Tâm và Phượng đã ngồi sẵn dưới xuồng máy. Tâm có chiếc máy ảnh mới, đeo lủng lẳng trên cổ. Tay nó mân mê cái máy đo ánh sáng.

Vừa khi thấy hai đứa ngồi đó, dường như Danh đã giận sôi lên. Cứ nghĩ mà xem! Ba của chúng nó đã đến đây góp phần tàn hại cho vùng Vũng Ôrô này! Chỉ nghĩ tới đó mà thôi cũng đủ cho nó giận run. Nó suýt xẳng giọng bảo bọn kia là hãy ra khỏi chiếc xuồng, rằng từ bây giờ cho đến tối, nó sẽ chẳng đi đâu cả. Những người như thế mà tử tế với họ làm gì? Đáng lẽ phải để mặc họ ra ngoài rừng che chòi mà ở, hay muốn trở về Long Xuyên hay Cần Thơ gì đó tùy ý.

Họ... Nhưng nó bỗng ngưng phắt lại. Tại sao nó lại phiền trách Tâm với Phượng về việc mà công ty giấy Tân Hưng sắp làm? Đó đâu phải là lỗi của chúng? Biết đâu chúng nó cũng chẳng ưa gì việc đó, y như dân chúng ở đây. Biết đâu ông Bình cũng chẳng thích chuyện ấy chút nào, nhưng ông thì làm gì được? Ông chỉ là một nhân viên của một đại công ty. Ông đâu có quyết định được việc mà hãng giấy ấy sắp làm?

Danh vội vàng cầu nguyện thầm: “Lạy Chúa, xin giúp con đối xử tốt với họ”. Nó đi ra bến, một tay cầm cây cần câu, và tay kia thì xách thùng xăng. Nó gượng mỉm cười, nói: - Hay quá, hai bạn đã sẵn sàng cả rồi chớ?

Phượng tròn xoe đôi mắt, nhìn nó, đáp: - Sẵn sàng thôi à? Hai đứa tôi ngồi đây đợi anh từ khuya tới giờ. Anh coi kìa, anh Tâm của tôi lại sắp đánh thêm một giấc nữa rồi đó.

Tâm thản nhiên nói: - Thôi đi cô ơi, cô đừng có nói xấu tôi mãi như vậy. Trông cái thế ngồi của em, tôi cứ tường là em ngủ gục, sắp đâm đầu xuống sông rồi đó chớ!

Danh bước vào xuồng, vừa mở dây cột xuồng vào một cột trụ, vừa nói: - Thôi xin lỗi hai bạn nghe. Tôi cũng muốn đi sớm, nhưng hôm nay, nhà thình lình có khách, nên bữa điểm tâm phải kéo dài hơn thường lệ. Tôi cứ tưởng là ông ta chẳng chịu ra về cho chớ!

Tâm hỏi: - Có phải ông khách của cậu vừa đi ra đó không?Phượng thêm: - Mà sao trông ông ta có vẻ giận dữ ghê lắm. Ông ta vùng vằng ra khỏi ngưỡng cửa, đi như giông như gió, nhảy vội xuống xuồng và bơi đi như điên, chẳng màng nói tới tụi này lời nào cả.

Danh cười đáp: - Đó là tại tánh của chú Tám. Chú vẫn thường có thái độ như vậy đó. Chú không thích nói chuyện gì với ai hết.

Nó muốn nói nữa để bảo cho Tâm và Phượng biết thật ra, tại sao sáng nay chú Tám lại nổi nóng như vậy. Nhưng nó đã kịp dừng lại. Ba nó chẳng từng dặn nó rằng khi nói về người khác, nếu không kể ra được những cái tốt của người ta, thì thà đừng nói, hay sao?

Tâm bảo: - May mà chú ấy không ở phía bên này bờ sông với tụi mình.

Danh ngừng tay một lát, kiểm soát lại trong trí xem nó đã đem đủ mọi thứ cần dùng chưa. Đó là một thói quen ông Vinh đã tập cho nó và đã giúp nó tránh được rắc rối nhiều lần.

Sau khi biết mình chẳng quên món gì cả nó nói: - Xong rồi, bây giờ thì chúng ta sẵn sàng khởi hành.

- Vậy thì chúng ta đi. Tâm vừa nói vừa thọc cây dầm xuống nước, bơi cho chiếc xuồng rời khỏi bến, trong khi Danh kéo sợi dây cho máy xuồng nổ giòn. Chiếc máy đuôi tôm này tuy đã cũ nhưng tiếng nổ hãy còn tốt và đều lắm. Danh rồ ga thì chiếc xuồng vọt tới, đánh tan vẻ im lặng của buổi sáng sớm. Tiếng chim hót cũng bị át đi, và chiếc xuồng nhẹ nhàng lướt nhanh trên mặt nước.

Một làn gió do tốc lực của chiếc xuồng tạo nên khiến hai bím tóc của bé Phượng bay phất phới. Nó vừa cười vừa reo to:

- Úi chào, thế này thì thích thật!

Danh nói: - Đã có gì đâu! Đợi tí nữa ra tới sông cái thì hai bạn mới biết. Mà chúng ta cũng sắp đến nơi rồi.

Còn Tiếp

 

NHỮNG ĐÁM CHÁY RỪNG (P32)

NHỮNG ĐÁM CHÁY RỪNG (P31)

NHỮNG ĐÁM CHÁY RỪNG (P30)

NHỮNG ĐÁM CHÁY RỪNG (P29)

NHỮNG ĐÁM CHÁY RỪNG (P28)

1 2 3 4 5 ... 7 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC