ĐỜI SỐNG CHỨNG NHÂN

THEO DẤU CHÂN CHÚA CHƯƠNG I

Thứ Ba, 11/12/2012 20:48 GMT+7.

Share on Facebook


THEO DẤU CHÂN CHÚA

Chương I

“Anh em đã được kêu gọi đến sự đó, vì Đấng Christ cũng đã chịu khổ cho anh em, để lại cho anh em một gương, hầu cho anh em noi dấu chân Ngài”.

Gần hết buổi sáng thứ sáu, thế mà Mục sư Henry Maxwell vẫn còn loay hoay chưa soạn xong bài giảng để chuẩn bị cho buổi thờ phượng vào Chúa nhật sắp đến. Ông đi đi lại lại trong phòng, miên man suy nghĩ, hình như có nhiều sự ngăn trở nào đó trong lòng ông. Sau một thoáng, ông bước lên lầu và gọi vợ:

- Mary ơi! Lát nữa nếu có ai cần gặp anh, em nói rằng anh đang bận không tiếp khách được nhé!

- Dạ!... À. Mà em còn phải đến nhà trẻ, anh ở nhà một mình đấy!

Từ phòng dưới, tiếng Mary vọng lên nho nhỏ.

Vài phút sau, Mục sư Henry nghe tiếng chân Mary đi dọc ra ngoài hành lang. Xung quanh ông, mọi thứ đều trở nên yên lặng. Ông quay vào phòng, đóng cửa lại, tiếp tục soạn bài.
Cảm thấy lòng thanh thản hơn đôi chút, ông bắt đầu viết. Dựa vào lời Chúa trong Kinh Thánh sách
I Phi-e-rơ 2:21, ông lấy chủ đề: “THEO DẤU CHÂN CHÚA” để xây dựng bài giảng của mình.

Phần đầu, ông nhấn mạnh vấn đề căn bản: Chúa Giê-xu Christ đã chịu chết để chuộc tội lỗi cho con người. Ông muốn giải thích cho mọi người nhận biết rằng chính Đấng Christ đã chịu khổ hình để gánh tội cho họ. Tiếp theo phần hai: ông đã trích những lời dạy dỗ của Chúa Giê-xu trong Kinh Thánh và cuộc đời của chính Ngài để chứng minh rằng Chúa đã bày tỏ chính Ngài là gương sáng cho mọi người noi theo. Còn trong phần cuối cùng của bài giảng, ông nêu lên những điều kiện cần thiết để bước theo chân Chúa. Trong lúc ông đang nghĩ ngợi về những điều kiện cần thiết ấy “...là những điều gì đây?”, bất chợt, có tiếng chuông gọi cửa réo lên dồn dập, cắt ngang dòng suy tưởng của ông. Ông cau mày tỏ vẻ bực mình lắm. Tiếng chuông quấy rầy lại réo nữa, dồn dập hơn. Ông miễn cưỡng đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn xuống sân nhà.

Bên dưới, một người đàn ông lạ mặt đang đứng ngay bậc thềm. Anh ta ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu. Vị mục sư chép miệng: “Trông chẳng khác nào một kẻ lang thang!” và ông đi xuống lầu.
Cánh cửa trước mặt người khách lạ được mở ra. Mục sư Henry và vị khách không mời mà đến nhìn nhau không chớp mắt trong một thoáng yên lặng. Một vài phút sau, anh ta lên tiếng trước:

- Thưa ông, tôi đang thất nghiệp. Ở đây có việc gì làm, ông cho tôi làm với!

- Ái chà! Ở đây chẳng có việc gì làm đâu! Anh cảm phiền đến nơi khác...

Vừa nói, mục sư từ từ khép cánh cửa lại. Người lạ mặt lại khẩn nài:

- Xin ông hãy làm ơn, làm phúc giúp tôi! Chẳng hiểu sao tôi lại cứ hi vọng nhiều ở ông. Ông à! Ông có thể giới thiệu cho tôi một việc gì đó ở ga xe lửa hoặc làm bảo vệ ở một nhà hàng chẳng hạn...

Giọng anh ta đượm vẻ lo âu, bối rối. Đôi tay anh cứ mân mê chiếc mũ nồi đã sờn, cũ nát.

- Xin lỗi anh, tôi đang bận, không thể giúp được gì cho anh trong lúc này. Vả lại, khả năng của tôi hạn hẹp lắm. Thôi chào anh! Chúc anh tìm được một việc làm nào đó như anh mong muốn! - Mục sư tiếp tục từ chối và đóng hẳn cửa lại.

Tiếng chân của người đàn ông lạ mặt xa dần. Mục sư trở lại phòng làm việc của mình và nhìn qua cửa sổ. Kìa, anh ta đang chậm chạp đi băng qua đường lộ, hai tay vẫn giữ chặt chiếc mũ, dáng điệu trông thiểu não và chán chường chẳng khác nào một kẻ vô gia cư và bị bỏ rơi. Điều đó làm cho mục sư suy nghĩ và lưỡng lự. Dầu vậy, ông cũng cố hoàn tất bài giảng, và đặt nó lên trên cuốn Kinh Thánh bìa da quen thuộc của mình. (còn tiếp...)

Tác giả: Charles M. Sheldon

 

THEO DẤU CHÂN CHÚA CHƯƠNG XIV (tt)

THEO DẤU CHÂN CHÚA CHƯƠNG XI (tt 1)

THEO DẤU CHÂN CHÚA CHƯƠNG XVI

THEO DẤU CHÂN CHÚA CHƯƠNG X (tt)

THEO DẤU CHÂN CHÚA CHƯƠNG IX

1 2 3 4 5 ... 13 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC