KHOA HỌC VÀ KINH THÁNH

TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P34)

Thứ Ba, 13/02/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


7. Sự sống đời đời

Con người hơn con vật vì có khả năng sống đời đời. Điều này nói ra làm mọi người hơi ngạc nhiên phải không? Kinh Thánh cho biết rằng sự chết đến với con người sau khi ông A-đam và bà Ê-va, là hai người đầu tiên trên Trái Đất phạm tội, không vâng lời Đức Chúa Trời. Dầu vậy họ cũng còn sống đến 930 năm. Các thế hệ sau sống ngày càng ngắn đi bởi tội lỗi, bệnh tật và ô nhiễm môi sinh. Tuy nhiên cái chết thể xác không phải là sự chấm hết một cuộc đời. Vì sao người ta sợ chết? Vì sao người ta tin có cuộc sống sau cái chết. Vì sao người ta không dám làm ác. Vì sao những người suýt chết hay tự tử không chết, trở nên tín ngưỡng? Có phải vì Đấng Sáng Tạo đã đặt trong thâm tâm của con người ý thức về sự sống đời đời không?       

Cuộc sống sau cái chết không phải là một kiếp khác làm trâu bò, người nghèo khó hay giàu sang tùy theo đức hạnh của đời này như Ấn độ giáo mô tả. Kinh Thánh cho biết sau thời gian tồn tại trên mặt đất, người tin Chúa sẽ ở đời đời với Chúa nơi phước hạnh, còn kẻ khước từ Ngài sẽ phải ôm mối ân hận trong bóng tối vĩnh củu, vĩnh viễn xa cách tình thương của Đức Chúa Trời. Khi ấy người ta muốn được chết cũng không xong.

Trong sách Lu-ca chương 16, bắt đầu từ câu 19, Chúa Giê-su kể một câu chuyện: Có hai người, một người giàu có mặc áo tía và áo bằng vải gai mịn và một kẻ ăn mày ghẻ lở đến nằm chờ ngoài cửa mong được ăn thức ăn rơi vãi từ trên bàn. Khi hai người chết đi, người nghèo được an ủi nơi Thiên Đàng còn người giàu ngồi trong hỏa ngục, lửa đốt hừng hực, khát nước bèn nói vọng lên trên Thiên Đàng cầu xin một giọt nước đặt vào chót lưỡi. Tôi tớ của  Đức Chúa Trời trả lời: Giữa  Địa Ngục và Thiên Đàng có một khoảng cách vô tận, không ai có thể vượt qua được. Người giàu còn cầu xin tôi tớ của Đức Chúa Trời cử người đến báo cho anh em mình đang còn sống trên trần gian về Thiên Đàng và Địa Ngục để họ khỏi phải xuống đây. Tôi tớ Đức Chúa Trời trả lời: Anh em ngươi đã có những người truyền đạo trên trần gian rồi, nếu họ không nghe những người đang sống thì có kẻ từ cõi chết sống lại đến nói họ cũng chẳng tin. 

Đây không phải là chuyện Chúa Giê-su đặt ra để minh họa điều Chúa muốn dạy. Chính Chúa nhắc đến người nghèo bằng tên riêng là La xa rơ. Còn người giàu là thuộc nhóm người không nhiều lại nổi tiếng trong một làng xóm nhỏ, nên không cần phải nói tên ra mọi người đương thời đều biết đến. Câu chuyện này không những cho biết sự thực hữu của về cuộc sống sau cái chết, nhưng còn hé cho chúng ta biết một phần về Địa Ngục, tồn tại bên ngoài sự hiểu biết trong không gian ba chiều và thời gian của con người. Làm sao giữa Thiên Đàng và Địa Ngục có một khoảng cách không thể vượt qua được, thế mà người dưới Địa Ngục có thể nhìn thấy cảnh sung sướng trên Thiên Đàng, lại còn nói vọng qua Thiên Đàng để cầu xin. Người dưới địa ngục khổ sở trong ngọn lửa hừng hực mà không chết, lại còn khát nước nữa. Điều ấy nói về sự hành hạ thể xác. Anh chàng này không bất tỉnh nhân sự, nhưng hoàn toàn tỉnh táo với sự đau đớn về tinh thần, bị lương tâm cắn rứt. Anh ta còn biết lo sợ cho thân nhân mình nữa, nhưng chẳng làm gì được vì Đức Chúa Trời không trả lời câu cầu nguyện của người dưới Âm phủ. Họ đã có cơ hội đầu phục, nhưng khinh rẻ Đức Chúa Trời và không chịu cầu nguyện khi còn ở trên trần gian. Điều cuối cùng là từ cõi chết chẳng có ai có thể về thăm viếng họ hàng. Vậy chuyện cúng tế, mong đợi ông bà phù hộ hay nỗi lo sợ bị trả thù của những người đã khuất là những thực hành mê tín dị đoan không có cơ sở.

Đoạn Kinh Thánh này không đảm bảo tất cả người nghèo lên Thiên Đàng và người giàu xuống Địa Ngục sau trần thế. Điều kiện duy nhất là niềm tin và sự kính sợ Đức Chúa Trời. Chắc chắn đây là điểm khác biệt giữa hai cá nhân trong câu chuyện Chúa Giê-su kể. 

Nhiều người nghĩ rằng sống đời đời chắc buồn tẻ lắm. Khi lên Thiên Đàng, chắc mình chẳng có việc gì khác ngoài chuyện ngồi gảy đàn dương cầm. Thật đây là một khái niệm ngây thơ. Chỉ nói riêng về khoa học. Lịch sử loài người mới có khoảng sáu ngàn năm mà chúng ta đã khám phá ra biết bao nhiêu điều lý thú về không gian, vật chất, về sự sống v.v... Càng khám phá những điều mới lạ, trí tượng tượng của chúng ta càng được mở rộng, chúng ta càng lại có nhiều sự thách đố và cơ hội để khám phá, làm chủ những điều mới hơn. Khi được sống đời đời, khả năng của chúng ta không còn bị hạn chế bởi không gian ba chiều, trọng lượng và thời gian, chúng ta cùng Đức Chúa Trời làm chủ vũ trụ. Chúng ta sẽ nhìn thấy Đức Chúa Trời, sẽ hiểu biết tường tận những điều sâu thẳm kỳ diệu của Ngài. Là người yêu mến khoa học, chắc khi lên đến Thiên Đàng chắc bà sẽ được Đức Chúa Trời cho làm bộ trưởng "Bộ Khoa học và Kỹ thuật", còn tôi chỉ mong sao được làm nhân viên giữ "tủ sách" của Ngài mà thôi.

Có hai người bạn ngồi nói chuyện với nhau. Một người khăng khăng không tin có Đức Chúa Trời và không có cuộc sống sau cái chết, còn người kia cứ khăng khăng có Đức Chúa Trời và có cuộc sống đời đời. Cuối cùng, sau khi không thể thuyết phục được bạn mình, anh có niềm tin kết luận: "Nếu không có Đức Chúa Trời và không có cuộc sống đời đời thì tôi chỉ phí có một cuộc đời đang sống, không ăn chơi phá phách vô thưởng vô phạt như anh. Nhưng nếu có Đức Chúa Trời và có cuộc sống đời đời, anh sẽ đời đời mất đi biết bao nhiêu phước hạnh mà ngôn ngữ con người không đủ sức diễn tả nổi. Không những mất hết các phước hạnh mà còn phải gánh chịu đời đời hậu quả của cuộc sống vô tư, bất cần, bất tin ngày hôm nay. Anh chọn đi!" Người bạn miễn cưỡng trả lời: "Tôi vẫn chẳng tin có Trời và có cuộc sống đời đời." Nhưng trong thâm tâm anh bắt đầu nhóm lên một ý thức về khả năng mình đang đi trong sự nhầm lẫn.

TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P9)

TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P8)

TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P7)

TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P6)

TIẾN HÓA HAY TẠO HÓA (P5)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC