KHÁM PHÁ KINH THÁNH

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P192)

Thứ Bảy, 19/05/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Bài 39: GIA ĐÌNH CỦA GIA-CỐP (3) 

 

Nguồn: Đài Xuyên Thế Giới

 

Ra-Chên Sanh Giô-Sép

Sáng-thế Ký 30:22-24, “Đức Chúa Trời nhớ lại Ra-chên, bèn nhậm lời và cho nàng sanh sản. Nàng thọ thai, sanh một con trai, mà rằng: Đức Chúa Trời đã rửa sự xấu hổ cho tôi rồi; bèn đặt tên đứa trai đó là Giô-sép; lại nói rằng: Cầu xin Đức Giê-hô-va thêm cho một con trai nữa!”

Ra-chên thọ thai và sanh con là do sự ban cho của Đức Chúa Trời, chớ không phải do kết quả dùng trái phong già. Lúc kết hôn, có lẽ Ra-chên kiêu căng tự phụ về sắc đẹp của mình và sự yêu thương của Gia-cốp, nhưng lúc này bà hoàn toàn khiêm cung, dâng sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời và vui mừng vì Ngài rửa sự xấu hổ của bà. Khi thốt những lời này, Ra-chên còn đứng ở mức đức tin thấp thỏi hơn, vì bà chỉ nghĩ đến quyền năng cao cả của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, vì nàng từng trải ơn cứu giúp của Ngài, nên đức tin tới mức cao hơn mà cầu xin ân điển của Đức Giê-hô-va, Ngài là Đấng thành tín giữ giao ước, nên bà cầu xin Đức Giê-hô-va thêm cho bà một đứa con trai nữa.

Con trai Giô-sép là người sau này sẽ xuống Ai-cập. Chúng ta tìm hiểu về Giô-sép trong phần cuối của sách này. Đây là đứa con trai hết sức phi thường. Sau này Ra-chên sanh ra Bên-gia-min.

Gia-cốp có tất cả 12 người con, những người con này trở thành 12 trưởng tộc của 12 hai chi phái trong quốc gia Y-sơ-ra-ên.

Gia-Cốp Chuẩn Bị Rời La-Ban

Sáng-thế Ký 30:25-26, “Khi Ra-chên đã sanh Giô-sép thì Gia-cốp thưa cùng La-ban rằng: Xin cậu cho tôi thôi, đặng trở về quê hương tôi; xin giao vợ và con lại cho tôi, mà tôi đã đặng vì cớ giúp cậu, để tôi đi; bởi cậu cũng biết rằng tôi đã giúp công việc cho cậu thể nào.”

Vì Gia-cốp đã cam kết phục vụ thêm bảy năm để cưới Ra-chên làm vợ, nên chàng không tuyệt đối gọi cả gia đình của mình trước khi hết hạn bảy năm sau. Bây giờ ông muốn La-ban nhìn nhận rằng giao kèo đã mãn, bằng cách giao lại vợ con của mình để ông có thể ra đi. Theo một phương diện thì hết thảy đều thuộc La-ban, hoặc cũng phải công nhận quyền quản trị của ông ta. Gia-cốp muốn kết thúc điều đó và lấy lại quyền cai quản gia đình của ông. Do kinh nghiệm sự đối đãi không tốt của La-ban nên Gia-cốp không còn muốn ở lâu nữa. Ông nhận biết rằng sự phục vụ trong những năm đó rất cao và hết mực trung thành. Gia-cốp ngụ ý rằng ông đã làm đúng theo sự thảo luận với nhau. Nên giờ đây ông cương quyết với ông gia của mình hơn. 

 

Sáng-thế Ký 30:27-28, “La-ban đáp rằng: Ước gì cậu được nhờ ơn cháu! Cậu cũng đoán rõ ràng Đức Giê-hô-va đã vì cháu mà ban phước cho cậu vậy. Lại nói rằng: Cháu hãy định công giá cháu đi, rồi cậu sẽ trả cho!”

La-ban hoàn toàn kiêng nể người con rể nầy về tâm tánh và sự thành công. Giờ đây ông tỏ thái độ kiểu cách Đông phương, nói là: “Xin đừng nói chuyện ra đi, Xin hãy lại đây thời gian nữa, xin đừng đi vội.” La-ban hầu như sẵn sàng chịu nhận bất cứ điều kiện nào để giữ lấy người đã phục vụ cho ông cách hữu ích dường ấy. Ông là kẻ ích kỷ tột bực. Trước đây La-ban chỉ coi Gia-cốp như là một kẻ làm công, một người phục dịch, nay ông coi Gia-cốp như người ngang hàng để trao đổi. 

 

 Còn tiếp

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P206)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P205)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (203)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P204)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P202)

1 2 3 4 5 ... 62 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC