KHÁM PHÁ KINH THÁNH

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P126)

Thứ Năm, 02/11/2017 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


BÀI 26: THIÊN SỨ VIẾNG ÁP-RA-HAM (tt)

Nguồn: Đài Xuyên Thế Giới  

Chúng ta thấy ba người khách này là những người cao trọng, và Áp-ra-ham cũng không biết rõ họ là ai. Trong Hê-bơ-rơ 13:2 viết như vầy: “Chớ quên sự tiếp khách; có khi kẻ làm điều đó, đã tiếp đãi thiên sứ mà không biết.”

Đức Chúa Trời tiếp xúc với con người qua thiên sứ của Ngài, một cách gần gũi thân mật, đến nỗi Áp-ra-ham có cảm giác là tiếp người khách.

Sáng Thế Ký 18:9, “Các đấng hỏi Áp-ra-ham rằng: Sa-ra, vợ ngươi, ở đâu? Đáp rằng: Kìa, nàng ở trong trại kia.”

Thật là không phải lẽ trong thời xưa và ngay cả trong thời nay, cho một người vợ ra tiếp khách, lại nữa là ba người khách này là đàn ông. Có lẽ trong thời ấy phép lịch sự Đông phương đã cấm mọi người, trừ ra bạn thân hỏi han về vợ của người khác. Khi các vị khách nầy hỏi về Sa-ra vợ của Áp-ra-ham, họ bày tỏ uy quyền của mình. Vả lại các vị ấy ghé thăm có liên quan chặt chẽ một việc rất lạ lùng sắp xảy ra cho Sa-ra. Vậy đức tin của bà cũng cần được nâng lên mới thích hợp xứng đáng với từng trải đó. Áp-ra-ham chắc cảm nhận được uy quyền của các vị khách, khi họ nói chuyện với ông.   

Sáng Thế Ký 18:10, “Một đấng nói rằng: Trong độ một năm nữa, ta sẽ trở lại đây với ngươi không sai, và chừng đó, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ có một con trai. Sa-ra ở nơi cửa trại sau lưng đấng đó, nghe các lời nầy.”

Có thể rằng Sa-ra để lỗ tai mình vào kẹt cửa lắng nghe. Bây giờ cả Áp-ra-ham và Sa-ra khám phá rằng, họ đang tiếp đón thiên sứ mà không biết.

Sáng Thế Ký 18:11-12, “Vả, Áp-ra-ham cùng Sa-ra đã già, tuổi tác đã cao; Sa-ra không còn chi nữa như thế thường người đờn bà. Sa-ra cười thầm mà rằng: Già như tôi thế nầy, dễ còn được điều vui đó sao? Còn chúa tôi cũng đã già rồi!”

Sa-ra có sự nghi vấn, già như bà thì làm sao còn sanh con được, cho nên bà cười. Bà cười về điều gì? Có lẽ bà cười vì đây là một điều tốt mà nó khó thành sự thật, vì hy vọng sanh sản của Sa-ra không còn gì nữa, không còn như thể bình thường nữa. Chúng ta có thễ cũng từng có những kinh nghiệm tương tự như vậy. Có những điều tốt, mà khi nó thành sự thật sẽ đem đến sự vui mừng, cho nên Sa-ra cười. Bà nghĩ là điều đó khó có thể xảy ra cho bà.  

Sáng Thế Ký 18:13-15, “Đức Giê-hô-va phán hỏi Áp-ra-ham rằng: Cớ sao Sa-ra cười như vậy mà rằng: Có quả thật rằng tôi già đến thế nầy lại còn sanh sản chăng? Há điều chi Đức Giê-hô-va làm không được chăng? Đến kỳ đã định, trong một năm nữa, ta sẽ trở lại cùng ngươi, và Sa-ra sẽ có một con trai. Vì Sa-ra sợ, nên chối mà thưa rằng: Tôi có cười đâu! Nhưng Ngài phán rằng: Thật ngươi có cười đó!”

Sa-ra kinh sợ trước câu hỏi của Chúa và tìm cách lảng tránh, nhưng bà không giấu được sự thật. Đức Chúa Trời xác nhận và nhắc ông bà Áp-ra-ham và Sa-ra, Ngài là Đấng toàn năng, không việc gì là khó quá cho Ngài. Chúng ta thường bị rơi vào suy nghĩ như vậy, tức là khi nghĩ mình không làm được, thì Chúa chắc cũng không làm được.

Đức Chúa Trời là Đấng biết mọi ý nghĩ và tư tưởng trong lòng người, cho nên khi đối diện với Chúa, chúng ta phải bày tỏ lòng thành thật của mình.

Một vị thiên sứ báo tin, trong hạn một năm nữa bà Sa-ra sẽ sanh một con trai, Ngài lặp lại lời hứa của Đức Chúa Trời cùng với ông bà Áp-ra-ham trước đây, là lời theo đúng kỳ sẽ được ứng nghiệm. Chắc chắn trong lúc này ông bà Áp-ra-ham nhận biết ba vị khách đến viếng nhà của mình là thiên sứ do nơi Đức Chúa Trời sai đến.

Sáng Thế Ký 18:16, “Các đấng đều đứng dậy mà đi, ngó về phía Sô-đôm. Áp-ra-ham cũng theo để tiễn bước các đấng.”

Có thể là nơi Áp-ra-ham ở không có cổng rào, nên ông cùng đi ra một đoạn đường để tiễn đưa ba vị khách. Khi họ đi ra khỏi chỗ Áp-ra-ham ở, họ nhìn về phía Sô-đôm và Gô-mô-rơ, lúc bấy giờ còn là nơi xanh tươi và đẹp đẽ.

Còn tiếp

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P140)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P139)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P138)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P137)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P136)

1 2 3 4 5 ... 61 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC