KHÁM PHÁ KINH THÁNH

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P252)

Thứ Sáu, 09/11/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


BÀI 51: GIÔ-SÉP GIẢI MỘNG CHO PHA-RA-ÔN (P2)

Nguồn: Đài Xuyên Thế Giới 

Sáng thế ký 41:1-37 

Những Điềm Chiêm Bao Của Pha-Ra-Ôn 

Chúng ta hãy nhớ lại trong đoạn trước đây, hai quan tửu chánh và quan thượng thiện của Pha-ra-ôn đã bị tống giam cùng tù với Giô-sép. Tại đó, Giô-sép đã giúp giải mộng cho các vị quan này một cách chính xác, kết quả thật đúng như vậy. Quan thượng thiện đã bị treo cổ và quan tửu chánh lại được phục chức. Giô-sép đã xin quan tửu chánh nhớ tâu lại với Pha-ra-ôn hoàn cảnh lao lý của mình, nhưng người này đã không nhớ. Sau đó, Đức Chúa Trời cũng khiến cho Pha-ra-ôn có một điềm chiêm bao. 

Sáng thế ký 41:1, “Cách hai năm sau, Pha-ra-ôn nằm chiêm bao thấy mình đứng bên bờ sông.”

Lưu ý rằng những diễn biến xảy ra trong phần cuối của đoạn Kinh thánh trước đây đến thời điểm mà Giô-sép đang ở trong tù đã được trọn 2 năm. Rồi Giô-sép phải chịu đựng thêm 2 năm nữa ở trong tù để chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy đến cho mình. Sau đây là điềm chiêm bao của Pha-ra-ôn: 

Sáng thế ký 41:2-4, “Nầy đâu dưới sông đi lên bảy con bò mập và tốt, ăn cỏ trong bung. Rồi nầy, bảy con bò khác, xấu dạng, gầy guộc, ở dưới sông đi theo lên sau, đến đứng gần các con bò trước trên bờ sông. Bảy con bò xấu dạng, gầy guộc nuốt bảy con bò mập tốt. Pha-ra-ôn bèn thức giấc.” 

Pha-ra-ôn ‘nằm chiêm bao’, phân từ dùng ở đây tỏ ra rằng khi nằm mộng lan man một lúc, chiêm bao thình lình đến với hình thức rõ rệt. Tác giả dùng chữ ‘nầy’ để cho chúng ta chú ý đến hiện tượng vua nhận thấy cách rõ ràng. Chính vua đang đứng trên bờ sông Ni-lơ.   

Cụm từ “những con bò” ở đây chúng ta đang đề cập về đàn gia súc. Ông ta mơ thấy 7 con bò béo tốt, mập mạp. Sau đó ông ta mơ thấy 7 con bò khác gầy guộc và trông thật xấu xí. 

Bò ăn nuốt bò là một điều kỳ lạ, dầu vậy trong chiêm bao đó hoàn toàn là một loại biến cố có thể xảy ra. Tuy nhiên chiêm bao này rất kỳ lạ, đến nỗi Pha-ra-ôn giật mình tỉnh dậy.  

Pha-ra-ôn choàng thức giấc và tự hỏi điềm chiêm bao ấy có nghĩa gì? Pha-ra-ôn đã không thể giải đoán nổi nó, và lúc bấy giờ chẳng có một ai có thể giúp giải đoán được cho ông ta.  

Sáng thế ký 41:5-8, “Vua nằm ngủ lại, chiêm bao lần thứ nhì, thấy bảy gié lúa chắc, tốt tươi, mọc chung trên một cộng rạ. Kế đó, bảy gié lúa khác lép và bị gió đông thổi háp, mọc theo bảy gié lúa kia. Bảy gié lúa lép nuốt bảy gié lúa chắc. Pha-ra-ôn bèn thức giấc; và nầy, thành ra một điềm chiêm bao.  Sáng mai, tâm thần người bất định, truyền đòi các pháp-sư và các tay bác sĩ xứ Ê-díp-tô đến, thuật lại điềm chiêm bao mình cho họ nghe; nhưng chẳng có ai bàn được điềm chiêm bao đó cho vua hết.” 

Chiêm bao thứ hai này có đặc điểm Ai-cập, y như chiêm bao thứ nhất. Người Ai-cập rất quen thuộc với gió. Xứ Ai-cập nổi tiếng là vựa lúa của thế giới Trung cổ. Cây lúa có bảy gié chẳng phải là chuyện khác thường. Những gié lúa chắc (mập) được thấy trong chiêm bao trông rất thích mắt.  

 Trong khi tất cả các pháp sư và những nhà thông thái được cho vời đến để nghe Pha-ra-ôn thuật lại điềm chiêm bao, lúc ấy quan tửu chánh cũng có mặt tại đó. Với chức vụ vốn có, quan tửu chánh cũng được đứng trước mặt Pha-ra-ôn và có thể làm bất cứ điều gì mà ông muốn. Khi mà không một nhà thông thái nào có thể giải đoán được điềm chiêm bao của vua thì quan tửu chánh lúc ấy bèn lên tiếng. 

Chúng ta phải ngưỡng mộ lòng thành thật của những pháp sư, thuật sĩ Ai-cập. Vì nếu họ đưa ra một lời giải thích bất đắc dĩ, thì cũng có vẻ dễ lắm. Nhưng có lẽ họ hoàn toàn làm theo lương tâm. Khoa học của họ chẳng giúp họ tìm ra manh mối, và họ nhìn nhận như vậy. Tuy nhiên khi nhìn về một khía cạnh khác, chúng ta thấy bàn tay Đức Chúa Trời ngăn chặn bọn người giải mộng sai lệch, hầu cho sự khải thị phát xuất từ chính dụng cụ, chính người mà Ngài lựa chọn. 

Sáng thế ký 41:9, “Quan tửu chánh bèn tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Bây giờ, tôi nhớ đến lỗi của tôi.” 

Ở đây xin nói thêm một chút về chữ “lỗi lầm” (fault). Có lẽ phải nói là “tội lỗi” (sin). Nhưng tất cả điều này xảy ra chẳng qua là sự tiên liệu và sắp đặt của Đức Chúa Trời mà thôi! Chúng ta có thể gọi đó là “tình huống hết sức ngẫu nhiên.” Hoàn cảnh khốn khổ của Giô-sép vào lúc bấy giờ chẳng ai thấu hiểu được, nhưng Đức Chúa Trời khiến sự kiện này xảy ra là nhằm mục đích giải cứu cho Giô-sép. Bây giờ xin hãy trở lại với câu chuyện, quan tửu chánh tâu với vua rằng: “Muôn tâu bệ-hạ, thần vừa nhớ lại là thần đã có hứa với một gã trai trẻ đang bị giam trong ngục kia rằng, thần sẽ tâu với bệ-hạ về câu chuyện của anh ta. Tâu Pha-ra-ôn, gã trai trẻ kia có thể là người thông giải được điềm mộng cho bệ hạ cách chính xác!” Tiếp đó quan tửu chánh đã thuật lại cho Pha-ra-ôn về sự kiện và kinh nghiệm của chính bản thân mình: 

Sáng thế ký 41:10-13, “Ngày trước, bệ hạ nổi giận cùng quần thần, có cầm ngục quan thượng thiện và tôi nơi dinh quan thị vệ. Trong lúc đó, cùng một đêm kia, chúng tôi có thấy điềm chiêm bao, chiêm bao mỗi người đều có ý nghĩa riêng rõ ràng. Tại đó, cùng chung ngục, có một người Hê-bơ-rơ, còn trẻ, kẻ gia-đinh của quan thị vệ; chúng tôi thuật lại cho chàng nghe điềm chiêm bao của mình; chàng bàn rõ ra cho ai mỗi chiêm bao nấy.  Rồi ra, công việc xảy đến y như lời chàng bàn: bệ hạ phục chức tôi lại, và xử treo quan kia.

Pha-ra-ôn liền đáp rằng: “Trẫm cũng đã nghe mọi người khác quanh đây nói về điều đó. Vì gã trai trẻ kia đã thông giải được điềm chiêm bao của ngươi và của quan thượng thiện. Vậy, hãy cho vời anh ta đến đây bởi vì trẫm có cảm tưởng rằng những điềm chiêm bao của trẫm thật hết sức quan trọng!”

Còn Tiếp

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P254)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P253)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P252)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P251)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P250)

1 2 3 4 5 ... 61 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC