KHÁM PHÁ KINH THÁNH

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P274)

Thứ Hai, 14/01/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


BÀI 56: GIÔ-SÉP TỎ THẬT CHÍNH MÌNH (P1)

Nguồn: Đài Xuyên Thế Giới

Sáng thế ký 45 

Chúng ta đã đọc tìm hiểu Sáng thế ký từ đoạn 42,43 và 44 biết là cơn hạn hán xảy ra khắp xứ Ai-cập và nhiều nước chung quanh. Giô-sép được Đức Chúa Trời cho biết trước cơn đói kém này khi ông giải điềm chiêm bao cho Pha-ra-ôn. Giô-sép được cất nhắc lên làm chức tể tướng để cai trị xứ Ai-cập, đồng thời ông lo thâu trữ lương thực trong bảy năm được mùa. Ông điều hành việc phân phối bán lương thực trong những năm đói kém. Gia đình cha anh của Giô-sép thiếu lương thực, nên xuống Ai-cập mua lúa gạo. Trong chuyến đầu tiên đến Ai cập, Giô-sép nhận biết các anh mình trong khi các anh không nhận ra Giô-sép. Si-mê-ôn bị giữ lại làm con tin với điều kiện là các anh phải dẫn Bên-gia-min đến, nếu muốn mua lương thực lần nữa. Cha già Gia-cốp không cho dẫn Bên-gia-min đi vì sợ rủi ro xảy đến cho chàng. Nhưng cuối cùng vì hết lương thực cho nên Gia-cốp cho các anh dẫn Bê-gia-min đi xuống Ai-cập lần thứ hai. Giô-sép thử nghiệm các anh mình bằng cách bắt Bên-gia-min ở lại làm nô lệ. Giu-đa thay cho các anh hết lời phân giải xin tha cho em út Bên-gia-min và họ thay thế làm nô lệ, vì sợ cha già đau buồn mà chết sớm. Giô-sép thấy đời sống của các anh mình thay đổi, họ biết yêu thương anh em và quan tâm đến cha già. 

Trong Sáng thế ký đoạn 45 này Giô-sép tỏ bày chính mình cho các anh biết.

Giô-Sép Bày Tỏ Về Chính Mình 

Sáng thế ký 45:1-2, “Bây giờ, Giô-sép không còn thể nào cầm lòng cho đậu được trước mặt các người hầu chung quanh, bèn la lên rằng: Hãy đuổi họ ra hết thảy! Khi Giô-sép tỏ thật cùng các anh em mình, thì không có một người nào khác ở tại đó hết. Người cất tiếng lên khóc; dân Ê-díp-tô nghe và nhà Pha-ra-ôn nghe nữa.” 

Giô-sép đuổi mọi người giúp việc ra khỏi chỗ đó. Lần nầy Giô-sép không đi ra khỏi phòng như trước đây. Ông không thể cầm lòng trước sự thành thật ăn năn của các anh mình, nên bật lên khóc. Không ai hiểu tại sao, ngoại trừ chính Giô-sép. Ngay cả các tôi tớ của Giô-sép cũng không hiểu.   

Tất cả cảnh tượng này là vấn đề của một gia đình. Những niềm xúc cảm sâu xa của chúng ta chẳng nên phơi bày trước công chúng, vì nó chỉ có ý nghĩa thiêng liêng chính những người trong cuộc mà thôi.  

Giô-sép không cầm giữ cảm xúc trong lòng, ông không thể chất chứa riêng nữa nên đã bộc lộ ra bằng tiếng khóc, khóc vì vui mừng. Những người phục vụ trong nhà của Pha-ra-ôn, họ có nghe được tiếng khóc, nhưng họ không hiểu chuyện gì đã xảy ra trong nhà của Giô-sép.  

Giờ đây Giô-sép không còn giữ bí mật về lai lịch của mình với các anh nữa, sau khi đã thử họ đầy đủ.

Xin được nhắc lại rằng, ngày sẽ đến khi Chúa Giê-xu Christ làm cho anh em Ngài là những người Do Thái, hiểu biết về chính Ngài, Khi Chúa đến lần thứ nhất, “Ngài đến trong xứ mình, song dân mình chẳng hề nhận lấy” (Giăng 1:11). Thật sự, họ đã giải giao Ngài đến nơi đóng đinh. Nhưng Ngài đến lần thứ nhì, Ngài sẽ làm cho dân của Ngài biết rõ chính Ngài. “Nếu có ai hỏi rằng: Những vết thương giữa cánh tay ngươi bởi cớ gì? Thì nó sẽ đáp rằng: Ấy là những vết thương ta đã bị trong nhà bạn ta.” (Xa-cha-ri 13:6) Đấng Christ sẽ bày tỏ chính Ngài cho dân tộc của Ngài, “Trong ngày đó sẽ có một suối mở ra cho nhà Đa-vít và dân cư Jê-ru-sa-lem, vì tội lỗi và sự ô-uế” (Xa-cha-ri 13:1). Đó sẽ là việc trong gia đình giữa Chúa Giê-xu và dân tộc của Ngài.  

Còn Tiếp

 

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P299)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P298)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P297)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P296)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P295)

1 2 3 4 5 ... 62 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC