KHÁM PHÁ KINH THÁNH

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P278)

Thứ Bảy, 26/01/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


BÀI 57: GIA ĐÌNH GIA-CỐP XUỐNG AI-CẬP (P1)

Nguồn: Đài Xuyên Thế Giới

Sáng thế ký 46 

Rất có thể Gia-cốp nghĩ rằng, ông ta sẽ đi đến Ai-cập trong thời gian chỉ một vài năm, và ngay sau một chút lưỡng lự, ông bằng lòng lên đường ra đi. Trước đây, Đức Chúa Trời đã phán bảo với Áp-ra-ham nên lánh xa xứ Ai-cập nơi mà Áp-ra-ham đã có một thời gặp nhiều khó khăn rắc rối. Đức Chúa Trời cũng đã phán với Y-sác điều tương tự như vậy. Thế nên Gia-cốp tự nghĩ rằng mình có nên xuống xứ Ai-cập đó hay không? Ông cảm thấy cần phải có thêm một sự khích lệ, động viên từ Đức Chúa Trời, hơn là từ lời mời của con trai ông, của Giô-sép hay thậm chí của Pha-ra-ôn. Ông cảm biết mình cần có thêm một dấu hiệu chỉ dẫn từ Đức Chúa Trời ban ra. 

Gia-Cốp Và Gia Đình Di Chuyển Đến Ai-Cập 

Sáng thế ký 46:1, “Y-sơ-ra-ên ra đi, đem theo các tài vật mình. Đến Bê-e-Sê-ba, người bày của lễ dâng cho Đức Chúa Trời của Y-sác, cha mình.” 

Đây thật là điều hết sức ngạc nhiên: Giô-cốp dâng tế lễ lên cho Đức Chúa Trời của Y-sác, cha ông. Lần đầu tiên, ông đã rời bỏ vùng đất đó để chuyển đến xứ Cha-ran, sau khi đã đến xứ Bê-tên. Lúc ấy ông có tìm kiếm Đức Chúa Trời không? Câu trả lời là “không.” Ông nghĩ rằng ông có thể chạy khỏi Đức Chúa Trời. Ông đã không tìm cầu ý chỉ của Đức Chúa Trời, và cũng không cầu xin sự dẫn dắt của Ngài. Thật có sự tương phản biết bao giữa một thanh niên như Gia-cốp với tôi tớ của Áp-ra-ham! Tôi tớ của Áp-ra-ham chẳng hề bước đi mà không nhìn xem Chúa, nhưng ông Gia-cốp đã không nghĩ rằng ông cần có Chúa hiện diện trong suốt cuộc đời mình. Phải mất một thời gian khá dài để ông học biết rằng chẳng hề có một đường lối riêng nào để đi qua xuyên suốt cuộc đời, ngoại trừ con đường mà Chúa đã vạch ra. 

Ngày nay, có biết bao Cơ Đốc nhân sống trọn cả một tuần lễ trong công việc của mình mà chẳng hề để ý đến Đức Chúa Trời. Thế rồi, đến ngày Chúa nhật, họ bình thản đi nhà thờ, trông họ có vẻ rất kỉnh kiềng, ngoan đạo và sẵn lòng làm theo ý muốn của Chúa. Họ nghĩ rằng ý muốn của Chúa là cho phép họ ít đi nhà thờ và cũng có thể cho phép họ dạy các lớp Trường Chúa nhật, và khi đến tối Chúa nhật họ sẽ tạm biệt Ngài. Và rồi những ngày còn lại trong tuần thì hình ảnh Chúa bị phai mờ trong tâm trí họ.  

Trong hầu hết thời gian của cuộc đời mình, Gia-cốp, một con người không nhìn xem Chúa, nhưng khi đến xứ Bê-e-Sê-ba thì ông lại dâng tế lễ lên cho Đức Chúa Trời của cha ông là Y-sác. Lúc bấy giờ Đức Chúa Trời đã lấy làm đẹp ý mà hiện ra với ông. 

Sáng thế ký 46:2-3, “Trong một sự hiện thấy ban đêm kia, Đức Chúa Trời có phán cùng Y-sơ-ra-ên rằng: Hỡi Gia-cốp, Gia-cốp! Y-sơ-ra-ên đáp rằng: Có tôi đây. Đức Chúa Trời phán: Ta là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của cha ngươi. Hãy xuống Ê-díp-tô, đừng sợ chi, vì tại đó ta sẽ làm cho ngươi thành một nước lớn.” 

Đức Chúa Trời hứa rằng Ngài sẽ khiến cho Gia-cốp trở thành một dân tộc đông đúc ở xứ Ai-cập. Có thể chúng ta đang tự hỏi rằng: Không biết Đức Chúa Trời có thực hiện lời hứa ấy đó của Ngài không? Câu trả lời có thể được tìm thấy trong sách kế tiếp của Kinh Thánh, Xuất Ê-díp-tô ký 1:7, “Con cháu Y-sơ-ra-ên thêm nhiều lạ lùng, nẩy nở ra, và trở nên rất cường thạnh; cả xứ đều đầy dẫy.” 

Còn Tiếp

 

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P299)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P298)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P297)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P296)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P295)

1 2 3 4 5 ... 62 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC