KHÁM PHÁ KINH THÁNH

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P284)

Thứ Tư, 13/02/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


BÀI 58: GIA ĐÌNH GIA-CỐP ĐỊNH CƯ TẠI AI CẬP - NẠN ĐÓI TIẾP DIỄN (P2)

Nguồn: Đài Xuyên Thế Giới

Sáng thế ký 47               

Sáng thế ký 47:7-8, “Đoạn, Giô-sép dẫn Gia-cốp, cha mình, đến yết-kiến Pha-ra-ôn. Gia-cốp chúc phước cho Pha-ra-ôn. Pha-ra-ôn hỏi Gia-cốp rằng: Ngươi hưởng thọ được bao nhiêu tuổi?” 

Chính Gia-cốp lại là người chúc phước cho Pha-ra-ôn. Quả thật ông đang bắt đầu sống xứng đáng với danh xưng của mình, Y-sơ-ra-ên, và bây giờ ông là một chứng nhân của Đức Chúa Trời. Theo lẽ thông thường thì kẻ thấp kém luôn luôn được kẻ cao trọng hơn chúc phước cho, ở đây Gia-cốp chúc phước cho Pha-ra-ôn với tư cách là nhân chứng của Đức Chúa Trời. 

Đối với quan điểm này chúng ta giả sử rằng nếu Gia-cốp đang sống với bản tánh xác thịt của con người cũ mà nó đã từng chế ngự ông vào lúc ban đầu, thì có lẽ ông đã nói rằng: “À, tâu đức Pha-ra-ôn, tôi năm nay được 130 tuổi, và tôi muốn cho bệ hạ biết rằng tôi đã sống suốt cả cuộc đời đầy thành công mỹ mãn, cũng xin báo cho bệ hạ biết rằng tôi thông minh vượt trội hơn người anh trai của tôi khi tôi còn là một thanh niên trai trẻ và trở nên giàu có hơn cha vợ tôi.” Và cũng có thể ông ta đã khoe khoang về cuộc đời mình: “Tôi có đến 12 con trai…vân vân và vân vân!” Và cứ thế ông tiếp tục huyên thuyên. Nhưng bây giờ thì Gia-cốp lại là một con người khác hẳn. Chúng ta hãy lắng nghe ông nói: 

Sáng thế ký 47:9, “Gia-cốp tâu rằng: Những năm tôi sống ở đời phiêu lưu hết thảy là một trăm ba mươi năm; các năm của đời tôi lấy làm ngắn-ngủi và lại nhọc nhằn, chẳng bằng những năm bình sanh của tổ phụ tôi khi người ở phiêu lưu đó. 

Trước hết chúng ta hãy lưu ý rằng Gia-cốp đã được 130 tuổi khi đến xứ Ai-cập và sống đến 147 tuổi lúc ông qua đời.  

Có thể hình dung được rằng ông đang ở cận kề cái chết _ một chân trong huyệt mộ, còn chân kia thì ngả nghiêng xiêu xó _ khi đến được Ai-cập. Nhưng nỗi vui mừng vì đã tìm thấy Giô-sép còn sống và được sống với anh ta tại xứ Ai-cập này đã khiến kéo dài cuộc sống của ông thêm 17 năm nữa. 

Tiếp theo, sự diện kiến với Pha-ra-ôn là một cơ hội tốt để cho ông có thể khoe khoang khoác lác, nhưng con người Gia-cốp bây giờ thì đã thay đổi biết bao. Ông nói rằng, tuổi thọ của ông là 130 và cả cuộc đời của ông thì thật chẳng có gì để khoe khoang cả: “Những năm tháng trải qua cuộc đời tôi thật ngắn ngủi và lắm nỗi gian truân.”  Ông đã không ăn nói gian trá đối với người cha quá cố của mình. Thay vào đó ông nói rằng, tuổi tác của ông không thể nào sánh bằng tuổi thọ của tổ phụ ông. Tôi “có những năm sống của đời chẳng sánh bằng những năm bình sanh của tổ phụ tôi khi người ở phiêu lưu đó.”  

Đây không phải là một con người đã biến đổi rồi sao? Những lời nói này nghe có vẻ không giống như những lời của một Gia-cốp cũ, phải không? Ông đã dâng đời mình để tôn vinh Đức Chúa Trời và chẳng khoe khoang, khoác lác rằng đã thành tựu lớn lao trong cuộc sống.  

Sáng thế ký 47:10, “Gia-cốp chúc phước cho Pha-ra-ôn một lần nữa, rồi lui ra khỏi mặt người.” 

Gia-cốp mới vừa đến nơi xa lạ, thật là một cơ hội tốt biết bao để ông có thể khoe khoang, khoác lác, nhưng ông đã không lợi dụng cơ hội này để làm điều đó. Một người nào khác có lẽ sẽ nói rằng: Pha-ra-ôn quả là một nhà cai trị lẫy lừng, nhưng ta muốn cho ông ta biết rằng ở trên kia nơi xứ Ca-na-an xa tít, ta đã là một con người vĩ đại! Nhưng Gia-cốp đã chẳng khoe khoang, ông nghĩ rằng ông chỉ là một tội nhân, kẻ được cứu rỗi bởi Đức Chúa Trời! Trong thời đại ngày nay, một số Cơ đốc nhân lại khoe khoang quá nhiều. Ở giữa vòng con cái Chúa chúng ta đây, đôi khi chúng ta cũng cố gắng tán dương những người nào đó về những gì mà họ đã làm. Chúng ta bàn tán rằng họ thật vĩ đại biết bao!  

Vả lại, nếu như tất cả chúng ta nói thật, thì chúng ta sẽ nói rằng chúng ta chỉ là một nhóm tội nhân, và chẳng có gì để mà khoe khoang, ngoại trừ một người đáng được tôn vinh đó là Cứu Chúa tuyệt vời của chúng ta, Đấng nhơn từ và kiên nhẫn, đã từng giáng thế để ở cùng chúng ta qua nhiều năm tháng. Ngài là tất cả mà bất kỳ ai trong chúng ta cũng cần phải khoe khoang và ca ngợi. 

Dẫu với bất cứ duyên cớ nào đi nữa thì chúng ta cũng không thể nói rằng chúng ta vượt trổi hơn tổ phụ chúng ta. Một giáo sư thần học viện, có lần đã kể lại rằng ông ta thật lấy làm xấu hổ về người cha của mình. Ông ta thuật lại rằng, khi ông mới vào trường Kinh thánh, cha ông đã đến trường và giảng, bởi vì ông là một người giảng đạo và là một giáo sư về Kinh Thánh. Ông ta rất xấu hổ nếu phải đến nơi mà cha của ông giảng, thế là ông giả vờ cáo bệnh, do đó ông đã không phải đến. Ông nói: “Tôi đã xấu hổ đến nỗi thậm chí không muốn cho ai biết tôi là con của ông ấy nữa!” Ông đã trải qua 4 năm tại trường đại học và rồi đi vào lãnh vực kinh doanh trong một vài năm sau đó. Ông nói thêm: “Tôi đã trải qua một thời gian khốn khó, gian nan, thế nên tôi đã thay đổi cách suy nghĩ về cha tôi. Trước đây tôi nghĩ rằng ông ta thật ngốc nghếch, nhưng nay tôi nhận ra rằng ông đã nâng đỡ gia đình, và cũng là một giáo sư xuất sắc về Kinh Thánh. Sau khi đã trải qua một số thời gian khốn khó trong lãnh vực kinh doanh, tôi trở về nhà và thấy rằng cha tôi đã biến đổi và thăng tiến biết bao! Không một ai từng học được nhiều điều như ba tôi sau những năm ngắn ngủi mà tôi đã xa nhà.” Ông tiến đến kết luận rằng, quả cha mình là con người thông minh hơn những gì mình đã nghĩ về ông ấy trước đây.  

Đấy chẳng phải là loại câu chuyện giống hệt như câu chuyện của nhiều người trong chúng ta sao? Nhưng ở đây nó không thật giống như câu chuyện của Gia-cốp. Ông ta giữ một vị trí khiêm nhường, bởi vì bây giờ ông lại là một người đã được biến đổi.  

Còn Tiếp

 

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P299)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P298)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P297)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P296)

TÌM HIỂU KINH THÁNH (P295)

1 2 3 4 5 ... 62 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC