TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P10)

Thứ Sáu, 12/10/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Nó sẽ tạc một con ngựa đang phi, lông bờm phất phơ trước gió, lông đuôi vẩy dài và hai lỗ mũi phập phồng. Thằng Duyên vốn yêu thích ngựa, ông già trên núi đã tạc một con ngựa như vậy và thằng Duyên đã ngắm nghía tác phẩm ấy mãi không chán mắt. Chiếc tàu Nô-ê đã chẳng bao lâu nữa sẽ xong, và sau đấy nó có thể bắt đầu tạc con ngựa được rồi.

Nó chạy thẳng mậpt mạch lên nhà ông già trên núi để báo cho ông biết tin mừng. Ông rất hài lòng và ông cũng tin chắc rằng thế nào nó cũng đoạt giải.

“Nhưng tại sao cháu lại định tạc con ngựa?” ông già hỏi. “Cháu có thể đem dự thi chiếc tàu ấy cũng đẹp lắm rồi đối với một đứa trẻ vào tuổi cháu”.

Thằng Duyên lắc đầu.  Giọng cương quyết, nó nói, “Cháu làm chiếc tàu ấy để tặng cho người khác”.

“Một tặng phẩm ư? Cho ai vậy cháu? Cho một đứa em của cháu ư?”

“Vâng, cho một đứa bé bị tật ở chân không đi được”.

“Thế ư? Tại sao em ấy bị tật vậy?”

“Nó té xuống dưới khe”.

“Thật tội nghiệp! Nhưng sao nó té vậy?”

Thằng Duyên nín thinh một lúc không đáp. Óc nó bắt đầu nghĩ ngợi. Nó thấy ông già là bạn tốt và đối với nó tự tế quá nên nó nghĩ không nên che dấu sự thật nữa. Nó ngẩng nhìn lên và mạnh dạn nói:

“Vì lỗi tại cháu mà nó té. Cháu ném con mèo của nó xuống dưới khe. Nó leo xuống để cứu con méo và bị té”.

Vừa nói dứt lời nó hối ngay. Đáng lẽ nó không nên nói rõ chuyện ấy. Giờ ông già sẽ ghét bỏ và sẽ xua đuổi nó như nó đã từng bị mọi người khác xua đuổi.

Nhưng ông già không làm vậy, ông chỉ dịu dàng nói:

“Có phải vì vậy mà cháu bảo rằng cháu không có bạn không?”

“Vâng, đúng vậy!”

“Và cháu đang tính tặng chiếc tàu kia để chuộc lỗi với đứa nhỏ?”

“Vâng ạ”.

“Cháu làm như vậy là tốt lắm! Muốn lấy lại tình yêu thương của ai không phải là một việc làm dễ dàng. Nhưng cháu đừng nên nản chí. Những người kiên tâm bền chí trong việc thâu hái tình yêu thương, tìm thấy nhiều hạnh phúc hơn là khi đã thâu hái tình yêu thương, tìm thấy nhiều hạnh phúc hơn là khi thâu hái được rồi”.

“Cháu thật tình không hiểu ông muốn nói gì”, thằng Duyên suy tư đáp.

“Ý ta muốn nói rằng nếu cháu đem đặt hết tình yêu thương vào việc làm của mình để dành cho kẻ không phải là bạn cháu, thường khi cháu sẽ bị thất vọng và nản chí, nhưng nếu cháu bền gan tiếp tục cháu sẽ tìm thấy hạnh phúc trong tình yêu thương kẻ khác, dù cho cháu có được yêu lại hay không. Có lẽ cháu cho là kỳ lạ khi thấy ta là một kẻ sống cô độc nơi đây, không yêu thương ai, mà lại đi nói về chuyện yêu thương, nhưng ta vững tin những điều ấy”.

Tối hôm ấy thằng Duyên làm xong chiếc tàu Nô-ê; mặt đỏ bừng, tim đập mạnh, nó tiến về hướng nhà ông Bình để trao tặng chiếc tàu trên đường đi trở về nhà.

Khi tới gần nhà ông Bình, nó tự nhiên đâm rụt rè hoảng sợ núp sau một thân cây. Không biết nó sẽ phải bắt đầu câu nói như thế nào? Làm sao phá tan được bầu không khí im lặng? Nếu nó gặp được thằng Danh một mình thì dễ dàng quá, nhưng con An có bao giờ xa lìa em nó ngoài những giờ học ở nhà trường đâu.

Còn Tiếp

 

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P31)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P30)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P29)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P28)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P27)

1 2 3 4 5 ... 9 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC