TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P13)

Chủ Nhật, 17/03/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


  Ông Bình cắt cỏ ở vườn nhà ông trước hết, rồi mới tạt sang cắt cỏ trong vườn bà Mầu. Việc cào cỏ lại thành đống, ông giao cho những người trong gia đình ông làm. Năm nay bà Mầu có chiều hơi thắc mắc, chỉ sợ vì thù hận mà không chịu sang cắt cỏ hộ nhà mình. Nhưng bà lo ngại điều ấy là thừa. Một buổi sớm mai, thức giấc dậy, đứng nơi cửa sổ, bà nhìn thấy ông đang chăm chú làm việc. Cái lưng bóng nhẫy của ông đu đưa theo nhịp của lưỡi hái.

“Duyên ơi, mau lên”, bà Mầu kêu, “Ông Bình đang cắt cỏ ngoài vườn rồi đấy chạy mau ra và phụ ông chất đống lại đi’.

Thằng Duyên vội chạy ra đồng. Nó ngượng nghịu chào ông Bình, hai mắt nhìn dán xuống đất. Nó thật chẳng làm việc với ông Bình, vì nó đã làm điều trái quấy đối với ông. Nó cố sức tránh xa ông, còn ông Bình thì đang bận việc cũng chẳng thiết gì trò chuyện. Vả lại, cắt cỏ hộ cho người láng giềng là một việc, còn nói chuyện với thằng bé đã làm gãy chân con ông lại là một việc khác hẳn.

Vào giữa trưa, con An mang thức ăn đến cho ba nó, gói trong một khăn tay. Nó làm ngơ không để ý đến thằng Duyên, còn thằng Duyên khi nhìn thấy nó đi tới vội lủi ngay vào nhà.

Phải mất ba ngày, ông Bình mới cắt hết cỏ trong vườn nhà bà Mầu. Ngày thứ ba lại là ngày nghỉ chót. Thằng Duyên , má nó và chị nó đang bận rộn quét dọn ngoài đồng trước khi thằng Duyên phải trở lại trường học. Cả ba người đều ở hết ngoài đồng khi con An mang cơn tới cho ba nó như thường lệ. Nó cũng vội vã vì ngày hôm sau học sinh trong trường đã phải đem nộp các món đồ thủ công dự thi rồi, mà nó vẫn chưa xong hoàn toàn chiếc áo.

“Không biết mình có giật được giải ấy không?”

An tự hỏi thầm. Mình muốn lắm- nhưng dù cho không được đi nữa, thằng Danh cũng vẫn có thêm một cái áo đẹp để mặc”.

Đồng cỏ ở phía sau nhà thằng Duyên. Trên đường về, An phải đi qua cửa trước nhà thằng Duyên. Bữa ấy trời nóng nực, An khát nước. Cái cửa dẫn từ hàng hiên vào nhà bếp vẫn để ngỏ như đang mời chào nó bước vào.

“Mình hãy vào đây uống một ly nước ở vòi máy đã”. An vừa nói thầm vừa bước lên bực thềm. Việc nó làm không có gì là lạ cả. Trước khi tai nạn xảy ra, nó vẫn ra vô bếp nhà bà Mầu như ở nhà nó vậy.

Nó leo lên hết bực hàng hiên bỗng đứng sửng lại trố mắt nhìn.

Ngay sát bên cạnh bao lơn có một cái bàn nhỏ, trên mặt bàn có những dụng cụ chạm khắc gỗ và những mảnh gỗ vương vãi. Giữa đám mảnh gỗ có hình một con ngựa đang phi, lông bờm buông về đàng sau, bốn vò như lướt trên mặt đất.

An đứng sửng ngó con ngựa mất đến năm sáu phút. Óc nó không ngừng làm việc. Đây nhất định là món đồ dự thi của thằng Duyên rồi. Thằng nhỏ gớm thật! Nó chẳng hề nói cho ai biết việc nó dự thi, mà cũng chẳng cho ai biết nó có tài chạm gỗ.

Con ngựa gần như tuyệt hảo! Đến như con An đang ganh ghét với thằng Duyên là thế mà vẫn phải nhận con ngựa là đẹp. Nếu như nó đem món đồ này đi dự thi, chắc nó đoạt giải mất. Chẳng còn ai tranh lại được với nó.

Sau khi nó đoạt giải, mọi người sẽ bắt đầu thán phục tài nó, và không chừng đó nó sẽ được mọi người thương mến. Có khi người ta còn quên cả cái việc nó đã làm cho thằng Danh bị què nữa.

“Nếu thằng Duyên đoạt giải, tất nó sẽ vui sướng như  mở cờ trong bụng. Nó sẽ vênh vang bước lên lãnh giải trước một đám đông cử tọa. Chỉ nghĩ đến cảnh thằng Duyên vênh vang vui sướng cũng đủ làm cho con An tức không chịu được. Tại sao nó lại được phép vui sướng? Không, không, nhất định nó không được phép vui sướng trở lại. Cơ hội may mắn đã tới, con An không thể chần chừ được nữa.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P24)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P23)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC