TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P14)

Thứ Tư, 20/03/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


        Cái bàn kê sát lan can hàng hiên. Một trận gió thổi tới làm tung bay những mảnh gỗ nhỏ nhẹ. Nếu là một trận gió lớn hơn, con ngựa gỗ chắc sẽ bị thổi lộn nhào; sẽ không một ai ngờ vực gì hết khi họ thấy con ngựa gỗ bị gãy và giẫm nát trong đám bùn đất dưới kia.

Nghĩ đến đây, An liền đưa tay hất con ngựa gỗ rơi xuống. Nó đụng vào đá với một tiếng rắc khô khan. An nhảy vội xuống bậc thềm, dùng chân dẫm mạnh lên nó- phải, ai chẳng có thể vô tình dẫm lên một vật bị gió thổi từ cao xuống.

Thế là con ngựa gỗ của thằng Duyên bị gảy ra từng mảnh nằm lẫn lộn trong đám đất đá. Xong việc, con An thong thả bước về nhà.

Tuy nhiên, không hiểu sao trời tự nhiên mất đi ánh sáng, và cảnh vật nom không còn vẻ tươi đẹp như lúc trước nữa. An bâng khuâng không hiểu tại sao, vì lúc ấy không hề co một áng mây che khuất mặt trời.

Một lát sau An đã về đến nhà nó ở. Lúc nó rẽ chỗ đường quẹo thì thấy thằng Danh vui mừng reo lớn. Nó vừa gặp một chuyện lạ, và thú vị quá. Nếu là một đứa trẻ bình thường, tất nó đã chạy vù ra để khoe chị nó rồi. Nhưng đàng này, nó là một đứa bé què chân nên nó chỉ có thể chống nạng khập khiểng leo lên đồi.

 “Chị An à”, nó gọi lớn, cặp mắt long lanh. “Em chắc trong đống củi có bà tiên chị à! Em làmột cái nhà nhỏ sau đống củi và em bắt gặp một con voi bé tí ti, có cả một cái vòi dài. Em kiếm nữa và em lại thấy một con lạc đà có bướu, một con thỏ tai dài. Em thấy cả bò, dê, cọp và một con hươu có cái cổ dài thật là dài. Chị An nè, đến đây em cho xem. Chị ơi đẹp quá. Chắc các bà tiên đã đến để chúng sau đống củi, phải không chị?”

“Tao không biết”, con An đáp, giọng cáu kỉnh. Thằng Danh ngạc nhiên ngẩng lên nhìn chị. Hình như chị nó chẳng hài lòng chút nào với cái tin này. Riêng đối với nó thì kể từ ngày nó gặp con mướp trong chiếc vớ của nó dịp lễ giáng sinh, đây là một điều vui mừng nhất xảy đến cho nó.

Tuy nhiên, để khi chị nó nhìn thấy những con vật kia, chắc chị nó sẽ hài lòng, chị nó chưa biết chúng xinh đẹp biết bao. Nó khập khiểng cố bước theo chị nó, vì lúc ấy con An bỗng đi nhanh khác hẳn những ngày thường có nó đi theo bên cạnh.

Nó kéo chị nó tới chỗ đống củi, rồi cúi xuống lôi từ trong một hốc củi ra một đoàn tượng thú vật bằng gỗ mà nó đã bày ngay ngắn trên một miếng củi phẳng. Nó hồi hộp nhìn chị nó, chờ đợi. Và khi thấy chị nó không để lộ ra một vẻ ngạc nhiên hay vui thích nào trên nét mặt, nó hoàn toàn thất vọng.

“Tao đoán có đứa trẻ nào vứt chúng ở đây”, con An gằng giọng nói. “Mà việc gì mày phải làm ồn như vậy; chúng có gì là đẹp đẽ đâu. Tuổi mày cũng đã lớn rồi , không còn phải tuổi tin những chuyện thần tiên nữa”.

Dứt lời, con An quày quả bước lên bực thang. Nó thấy bực mình ngay chính nó. Nó đã làm buồn lòng thằng Danh, phá tan niềm vui sướng của em nó. Sao nó có thể đối xử nói năng với em nó như vậy? Thật nó thấy bực với nó quá!

Tuy nhiên, trong sâu thẳm đáy lòng nó, nó biết rõ tại sao nó đã hành động như vậy. Nó đã làm một việc dối trá, đê hèn, và ngay ý nghĩ  ấy dày vò tâm can nó. Tất cả niềm vui và ánh sáng hình như đã ra khỏi cuộc đời nó và chỉ để lại bóng tối nặng nề.

Giờ nó không còn thế nào xua đuổi hoặc sửa chữa được nữa. Nó chạy vội lên lầu, xô cửa vào phòng ngủ và nằm vật xuống giường khóc nức nở.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P24)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P23)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC