TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P15)

Thứ Bảy, 27/10/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


CHƯƠNG 5  

Chiều hôm ấy, thằng Duyên từ đồng cỏ chạy về nhà, lòng nhẹ nhàng phơi phới. Nó đã làm việc hết sức mình. Thân thể nó mệt nhừ, nhưng ở nhà có con ngựa nhỏ đang chờ đợi nó; ngày mai nó sẽ mang con ngựa ấy đến trường, và mọi người sẽ biết cái tài chạm khắc gỗ của nó.

 

Nó phóng mình lên bực thềm, rồi đột nhiên đứng sửng lại. Con ngựa của nó đi đâu mất rồi; trên mặt bàn chỉ còn lại những đồ nghề điêu khắc và những mảnh gỗ vụn.

Có lẽ má nó về trước đã lấy con ngựa đi. Nó xông vào nhà miệng kêu lớn: “Má để con ngựa của con ở đâu, má!”

Bà Mầu đang cắm cúi trước nồi súp, ngẩng đầu lên, đáp: “Má có nhìn thấy con ngựa của con đâu, chắc con để lạc đâu đấy chứ gì”.

Thằng Duyên bắt đầu hoảng hốt thật sự. Nó đáp:

“Con vẫn để nó trên bàn kia mà! Không biết bây giờ nó biến đâu mất rồi! Má hãy tìm giùm con đi!”

Bà Mầu lập tức đi theo nó. Bà cũng muốn cho con bà đoạt giải lắm, nên hai mẹ con chia nhau đi lùng kiếm khắp nhà. Sau cùng, bà Mầu nẩy ra một ý nghĩ.

“Hay nó rơi qua thành bao lơn?” bà nói. “Con hãy chạy xuống tìm phía dưới xem”.

Thằng Duyên vâng lời, chạy bay xuống. Nó không phải mất công tìm kiếm lâu. Chỉ thoáng chốc nó đã tìm thấy con ngựa của nó đã bị bể vỡ tan từng mảnh.

Nó nhặt các mảnh lên để trong lòng bàn tay rồi đem chìa cho má xem. Tiếng kêu thất vọng của bà Mầu khiến chị Mai từ trong nhà phải chạy ra. Hai người đứng nhìn trân trân, nhìn những mảnh gỗ vụn trước kia là tượng con ngựa đang phi.

Một lát sau, chị Mai nói, “Chắc là tại con mèo rồi. Chị rất buồn cho em. Thế em không còn tượng gỗ nào khác để đem dự thi ư?”

Bà Mầu không nói gì mà chỉ thở dài. Nhưng giọng thở dài của bà mang nặng ý nghĩa.

Thằng Duyên cũng không thốt một lời nào. Nó lẳng lặng bước vào nhà, đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường.

“Con lên núi đây”, nó nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Con không về ăn cơm tối đâu”.

Nó chạy xuống bực bao lơn rồi đi xuyên qua cánh đồng cỏ với những đống cỏ như những lươn sóng trên mặt biển cả. Má nó nhìn theo nó, nét mặt lo âu, cho tới khi nó khuất dạng vào trong rừng. Lúc ấy bà mới quay trở vào, để rơi mấy giọt lệ xuống nồi súp nóng.

“Thằng bé gặp toàn chuyện chẳng may”, bà buồn rầu khẽ nói. “Không biết rồi nó có làm nên công chuyện gì không?”

Thằng Duyên lê bước qua rừng, mắt chẳng để ý nhìn cảnh vật. Ngay đến bầy sóc nhỏ màu xám đang chuyền từ cành nọ sang cành kia và tấn công nhau bằng trái dẻ rừng cũng không được nó để mắt tới. Lúc ấy lòng nó không gnhĩ tới gì khác hơn là cái giải bị mất và nỗi thất vọng ê chề- làm sao cái giải đáng lẽ vào tay nó mà nay lại lọt sang tay người khác để nó cứ tiếp tục bị khinh khi, ghét bỏ. Nó không còn cơ hội nào nữa để tỏ cho mọi người thấy cái tài điêu khắc của nó. Chẳng ai thèm đoái hoài đến nó- trừ phi nó đoạt được giải ấy.

Nó tới một khoảng rừng thưa, từ đó nó có thể nhìn qua ngọn cây tới những đỉnh núi trắng xóa ở bên ngoài rặng núi khép kín thung lũng này.

“Ước gì ta có thể đi khỏi nơi đây ngay”, nó nghĩ  thầm, “để bắt đầu làm lại cuộc đời ở nơi mà không một ai quen biết ta, hay biết rõ việc ta làm. Nếu ta đi tới và sống được ở một thung lũng khác, sẽ không còn phải sợ sệt mọi người như ta đang bị ở đây”.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P19)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P18)

1 2 3 4 5 ... 7 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC