TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P16)

Thứ Ba, 30/10/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


     Mắt nó dừng lại trên con đường đèo chạy giữa hai đỉnh núi và đưa dẫn tới các thành phố lớn ở thung lũng kế cận nơi chị Mai nó làm việc. Con đường đèo này luôn thu hút nó; nó tưởng chừng như đấy là một con đường dẫn tới thế giới khác, xa khỏi tất cả những gì là quen thuộc, êm đềm tới một chốn hoang vu kỳ quái mà bao khách giang hồ đã bị vùi thây vì gió bão. Nó có đích thân vượt qua đèo hai lần, nhưng lúc ấy là vào mùa hạ, mặt trời chói sáng, hoa núi đầy dẫy khắp đèo. Giờ, dưới ánh nắng tàn, đường đèo hiện ra sáng sủa. Trước mắt thằng Duyên, nó bỗng có vẻ giống như  một cái cửa dẫn ra khỏi nhà tù, một cái cửa mà nó phải đi qua một mình để tìm thấy tự do ở miền đất hoàng hôn. 

 

Thằng Duyên nhìn thấy ông già khi nó dời khỏi khu rừng, nhưng ông già không nhìn thấy nó ngay. Ông đang ngồi ở đằng trước cửa nhà, hai tay chống cằm, mắt nhìn chăm chú vào những dãy núi ở phía bên kia thung lũng. Mãi khi thằng Duyên tới gần sát ông, ông mới ngửng nhìn lên.

“A, con đấy à!”, ông già nói giọng ồ ồ. “Thế nào, công việc chạc khắc đến đâu rồi? đến bao giờ thì con đoạt giải ấy đây?”

“Cháu không đoạt giải ấy được đâu”, thằng Duyên phụng phịu nói. “Con ngựa của con bị vỡ thành nhiều mảnh rồi. Có lẽ con mèo làm nó rơi ra ngoài thành bao lơn, và có ai đó đã đạp lên nó”.

“Đáng buồn thật”, ông già dịu dàng nói, “nhưng cháu vẫn có thể đưa một tác phẩm khác ra dự thi. Chẳng hạn con sơn dương mà cháu đã tạc ấy. Ta thấy đấy cũng là một thành công đáng kể đối với một đứa trẻ trạc tuổi cháu”. 

Thằng Duyên lấy chân đá mạnh vào những hòn đá trên lối đi. 

“Cháu khắc son sơn dương bằng con dao nhíp cùn của cháu chứ không phải bằng đồ nghề chuyên môn”, nó lầm bầm nói. “Chúng sẽ tưởng đó là tác phẩm đẹp nhất của cháu. Không, nếu cháu không đăng con ngựa dự giải thì thôi, cháu không đăng vật gì khác nữa”. 

“Cháu chú trọng đến ý kiến của mọi người lắm sao?”, ông già hỏi. 

“Có chứ”, Duyên lại lầm bầm đáp. 

“Sao vậy?”

Thằng Duyên đăm chiêu nhìn xuống đất. Không biết nó phải trà lời sao bây giờ? Dầu sao ông già cũng thân với nó, có lẽ là người bạn thân duy nhất của nó nữa. Có lẽ nó nên nói thật cho ông già biết hết mọi chuyện thì hơn. 

“Quan trọng lắm chứ ông”, nó lẫm bẫm, “Vì mọi người ghét bỏ cháu. Họ gọi cháu là đần độn, xấu xa. Nếu,… nếu cháu trúng giải ấy và mọi người biết được rằng cháu có tài chạm khắc gỗ giỏi hơn các đứa trẻ khác trong vùng, có lẽ họ sẽ thương mến cháu hơn”. 

“Không đâu, cháu ạ”, ông già thủng thẳng đáp. “Tài nghệ của mình khi đem dùng để phục vụ cho mục đích riêng tư của mình, chẳng bao giờ đem lại được tình yêu thương đâu. Có thể cháu sẽ được thán phục và thèm muốn, nhưng đó không phải là tình yêu thương. Nếu quả thật cháu muốn đi tìm tình yêu thương, thì việc làm của cháu quả là uổng công vô ích vậy”. Thằng Duyên vẫn đăm đăm nhìn xuống đất. Đột nhiên, nó ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mặt ông già, nơi khóe mắt long lanh ngấn lệ. 

“Thế là hoàn toàn vô ích”, nó ngập ngừng nói khẽ. “Hình như chẳng còn cách nào làm lại được nữa, đễ cho mọi người yêu mến cháu. Chắc họ chẳng bao giờ thương mến cháu đâu”. 

“Nếu cháu muốn mọi người yêu thương cháu”, ông già nói tiếp, giọng quả quyết, “cháu phải làm cho mình xứng đáng được mọi người yêu thương. Cháu phải sử dụng tài năng của cháu vào việc yêu thương và phục vụ mọi người. Không phải mỗi lúc mà đạt được ngay đâu; có khi phải hàng năm hay nhiều năm trời, nhưng cháu không được nản chí”.

 Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P19)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P18)

1 2 3 4 5 ... 7 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC