TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P2)

Thứ Sáu, 08/06/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Điệu hát trầm trầm êm dịu nên Anh chưa hát hết bài, Danh đã ngủ thiếp, que kẹo súc-cù-là buông rơi trên gối. An nhẹ nhẹ rút tay ra rồi lại khóc nữa, vì nó đã mỏi quá rồi, và thật đỡ khổ biết bao. Tuy nhiên, đấy không phải chỉ là những giọt nước mắt vui sướng, vì chúng ta không thể nào thực sự vui sướng khi chúng ta còn mang nặng trong lòng căm thù người khác.

An thở nhẹ rồi đứng dậy đi xuống dưới nhà. Ba nó đã đi ra ngoài để vắt sữa bò; đây là lần đầu tiên ba nó vắt sữa bò trễ như vậy, nên các chị bò tức giận giậm chân rống lên ầm ầm. Nội nó thì đang sửa soạn bữa ăn, vì nội nó và ba nó chả có miếng gì vào trong bụng từ sáng tới giờ. Tất cả tim óc môi người đều hướng về Danh, nên chẳng còn nghĩ tới chuyện gì khác.

An nói, “nó ngủ rồi,” rồi ngồi xuống thẩn thờ nhìn vào bếp lò.

Nội nó cất lời, “Ông bác sĩ chắc sắp tới rồi đấy. Chúng ta phải đánh thức nó dậy. Nghĩ thật tội nghiệp! Nhưng thôi, cứ để nó ngủ tí nào hay tí nấy”.

Sau giây phút im lặng, An đột nhiên ngẩng đầu lên nói, “Nội à, phải trừng phạt thằng Duyên mới được! Phải làm gì cho nó bây giờ? Con nghĩ chưa ra cách nào làm cho nó thật điêu đứng để xứng đáng với việc độc ác của nó”.

Nội nín thinh không trả lời. Một lát sau, nội mới nói: “An à, có khi nào cháu nghĩ tới điều này không: khi chúng ta làm điều gì sai quấy, thì tự nhiên hình phạt sẽ tới, khỏi cần ai xen vào?”

Quả tình An chưa bao giờ nghĩ tới điều đó cả.

Nội nói tiếp: “Cháu hãy nghĩ tới nỗi hãi hùng của thằng Duyên khi nó nom thấy thằng Danh té xuống dưới khe. Cháu cũng hãy nghĩ tới lòng hối hận và đau khổ dầy vò nó đêm nay, nỗi tủi nhục và sợ người khác biết chuyện nó làm… Khi thấy cháu sẽ nghĩ rằng có lẽ nó đã bị trừng phạt đủ điều rồi, và chúng ta nên tha thứ và giúp đỡ cho nó sửa chữa lại”.

Nhưng lời của nội nó như gió thoảng qua tai nó. Nó chỉ để ý có mỗi một câu mà thôi. “Cháu hãy nghĩ tới nỗi sợ hãi của nó khi nó nghĩ rằng người khác rồi đây cũng sẽ biết hết chuyện nó làm…” Chà hay quá! Nội nó đã giúp cho nó có một ý kiến hay quá. Rồi đây nó sẽ đi nói tung cho tất cả mọi người biết. Đi tới đâu nó cũng sẽ kể lại chuyện thằng Duyên độc ác như thế nào. An sẽ kể chuyện ấy ở trong làng và ở nhà trường, cho tới khi tất cả mọi người đều ghét bỏ thằng Duyên về tánh độc ác của nó.

Có tiếng người hấp tấp gõ cửa. An giật mình ngẩng nhìn ra ngoài. Chị lớn của thằng Duyên, tên chị Mai, xô cửa bước vào. Chị ta vừa ở thị trấn bên kia núi là nơi chị làm việc về nhà. Dọc đường chị gặp đoàn người đang cáng thằng Danh từ ngoài đồng về nên chị chạy vội xuống Bưu điện trong làng để kêu điện thoại cho vị bác sĩ ở cách đấy những tám ki-lô-mét.

“Bác sĩ Ban không đến được đâu,” chị Mai hổn hển báo tin. “Ông ta đã đi thăm một bệnh nhân ở làng khác và không chắc về kịp nhà đêm nay đâu. Chuyến xe lửa chót đã chạy mất rồi. Họ bảo phải dùng xe ngựa chở thằng Danh tới bệnh viện sáng sớm mai để cho ông ta khám bệnh cho nó ở đấy”.

Nội tỏ lời cám ơn chị Mai rồi nói tiếp, “Chị chịu khó đi bộ chúng tôi việc ấy, thật tử tế  quá”. Nói xong, nội quay xuống bếp, còn chị Mai vẫn nấn ná ở lại, mặt lộ vẻ tò mò.

Chị hạ thấp giọng hỏi An, “Tai nạn xảy ra làm sao vậy em? Sao mà má chị cứ nín lặng và có vẻ bối rối vậy?”

“Tai nạn xảy ra trên núi ấy,” An vắn tắt đáp. “Thằng Duyên quăng con mướp của thằng Danh qua bên kia bờ khe. Thằng Danh tìm cách cứu con vật. Thế mà thằng Duyên cũng chẳng làm gì để ngăn cản nó. Em chẳng biết nó có xô thêm thằng Danh nữa không. Em sợ thằng Danh gãy chân mất. Nó nằm trên đống đá hằng tiếng đồng hồ mà thằng Duyên cũng chẳng báo cho ai hay biết cả”.

Mặt Mai tái mét vì kinh hoàng. Thực tình chị không ưa thằng Duyên mấy, dù nó là em chị. Nếu chị yêu thương nó, nó đã khá hơn, không đến nỗi hư hỏng như vậy. Trẻ con mà không được yêu thương thường ít khi có cảm tình với người khác.

“Để tôi về cho nó một trận,” Mai giận dữ nói và chạy vụt ra khỏi nhà. An mỉm cười khoai khoái. Gây cho gia đình thằng Duyên ghét bỏ nó chính là điều An mong muốn. Nó cảm thấy công việc trả thù của nó đã bắt đầu.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P7)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P6)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P5)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P4)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P3)

1 2 3 4 5 ... 10 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC