TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

Thứ Bảy, 13/04/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


   CHƯƠNG 7 

 Hết hạ sang thu. Bò đã được đưa từ đồng cỏ trên núi về nhà, và mùa gặt hái thứ nhì cũng đã làm xong. An kéo chiếc xe chở bé Danh lên tận các bụi giẻ, và hai chị em hái được mấy thúng đầy trái giẻ. Bé Danh lớn rất mau; vào tháng mười, người thợ giày trong làng đã phải làm cho nó một đôi giày mới. Ngoài ra hàng ngày nó còn đi học ở trường Mẫu giáo và ông Bình phải trả cho hai cậu thiếu niên mỗi cậu một qua mỗi tuần đến để kéo xe nó từ trường về nhà.

Giờ lại sắp đến mùa lễ giáng sinh, mái nhà bị tuyết phủ kín dầy có đến ba tấc. Ông Bình phải đào một lối đi từ cửa chính ra tới tận con đường dành cho xe trượt tuyết. Nước suối đã đống thành băng nên không còn có tiếng róc rách nữa; những miếng băng nhỏ treo rủ từ trên các phiến đá nom giống như lưỡi kiếm lóng lánh. Mỗi sáng An và Danh đi học lúc trời còn tờ mờ ánh sao, nhưng lúc chúng trở về thì bầu trời xanh biếc, tuyết trắng phản chiếu ánh mặt trời óng ả như kim cương.

Lễ Giáng sinh là một thời gian đặc biệt đối với bé Danh, vì bao việc quan trọng trong đời nó đều xảy ra vào dịp Giáng sinh. Má nó mất vào đêm áp lễ Chúa Giáng sinh, và tuy nó không được biết má nó để mà nhớ mà thương, nhưng nó cũng vẫn cảm thấy một nỗi buồn man mác trên mặt ba nó và tự nhiên  nó cũng cảm thấy thương mến ba nó và chị An nó nhiều hơn. Má nó mất đi, nó được Nội và chị An nó hết lòng chăm nom săn sóc như một người mẹ nên không bao giờ nó thấy thiếu tình mẫu tử. Chỉ có một lần nó nghĩ tới má nó là khi Nội nó đọc cho nó nghe về Thiên Đàng kể trong Kinh Thánh. Từ đấy nó thường nhìn lên bức ảnh trên tường và nghĩ rằng đến lúc mà nó được lên trên ấy, nó sẽ nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng hiền hậu kia- giống hệt của chị An nó- đang đứng tươi cười chờ đón nó.

Lễ Giáng sinh cũng là ngày sinh nhật của nó nữa. Năm nay nó vừa tròn sáu tuổi. Từ lâu, nó đã nghĩ nhiều đến lúc nó lên sáu tuổi và nó trông đợi cái buổi sáng áp ngày lễ Giáng sinh nó sẽ thức dậy hoàn toàn là một đứa trẻ khác hẳn. Vì vậy, trong khi nằm ấm áp trên giường trong gian phòng còn đầy bóng tối, nó hơi thất vọng khi  thấy nó chẳng lớn hơn, hay mạnh hơn, hay oai phong hơn ngày hôm qua ti nào cả. Sau đấy nó nhớ ra rằng ngày hôm nay nó sẽ đi đến nhà thờ để coi cây Giáng sinh, và Nội nó đã làm cho nó một cái bánh đặc biệt để ăn mừng sinh nhật nó.

Phước hạnh nhất là hôm nay là ngày sinh nhật của Chúa Giê-xu Christ nữa và tuy bé Danh không nói nhiều. Nó thấy trong lòng hân hoan, sung sướng vì được biết rằng ngày nó sanh ra trùng với ngày Hài nhi tuyệt bích ra đời.

“Không biết cháu nên tặng quà sinh nhật gì cho Ấu Chúa Giê-xu hả bà?” bé Danh vừa chống tay lên đùi Nội  vừa ngước lên hỏi Nội nó.

Nội nó đang đan, nghe hỏi liền đáp, “thì cháu có thể dâng hiến đời cháu cho Ngài. Cháu cũng có thể cầu xin Ngài khiến cháu thành đứa trẻ dễ thương, biết ngoan ngoãn, vâng lời. Như vậy Ngài sẽ vui lòng hơn cả”.

Vâng theo lời Nội nó, trong suốt ngày Giáng sinh, bé Danh cố gắng chứng tỏ mình là đứa bé ngoan ngoãn, dễ thương để làm vui lòng Đấng Christ mà nó có vinh hạnh được sanh cùng ngày. Tất cả mọi người trong gia đình đều được nó săn sóc để bày tỏ tình yêu thương. Nó xếp dọn lại ngăn nắp cái hộp đựng đồ khâu đan của Nội nó. Nó lau dĩa chén giúp chị An nó. Buổi trưa nó lần lượt đi thăm các con bò ở chuồng, và ghé tai từng con thì thầm lời chúc mừng Giáng sinh. Buổi chiều tối, lúc quỳ xuống cầu nguyện, nó khẽ nói, “Lạy Chúa Giê-xu, con mong rằng con đã làm vui lòng Ngài ngày sinh nhật”.

Cũng như mọi đứa trẻ ngoan bao giờ Chúa cũng vui sướng, bé Danh được hưởng một ngày sinh nhật hoàn hảo. Buổi tối, đến lúc mặc đồ ấm để xuống nhà thờ dự lễ, chén hạnh phúc của nó đầy tràn đến nỗi nó tưởng chừng không còn chỗ nào để chứa thêm một giọt nào nữa.

Trước hết là cuốc xe trượt tuyết đi xuống nhà thờ. Nó ngồi ép mình giữa ba nó một bên chị An một bên. Gió thổi lạnh buốt khiến mũi nó tê chứng như không còn cảm giác nữa. Dưới ánh trăng sáng, những rặng núi tuyết phủ hiện ra một màu trắng bạc. Cây trong rừng bị tuyết đè chĩu xuống và khi chiếc xe trượt tuyết lướt qua, những cành thấy rung rinh làm những bông tuyết rụng lả tả trên cái mũ trùm đầu của bé Danh. Tiếng xe lướt qua trên mặt tuyết  băng nghe như tiếng vĩ cầm bất tận và vòng tay của chị An ôm ngang lưng nó mang lại cho nó một  cảm giác êm đềm, ấm áp giữa cảnh đêm khuya gió lạnh và giữa vùng trời bao la núi bạc.

Xe ra khỏi rừng, vượt qua một cây cầu nhỏ lắc lư, băng qua một cánh đồng chót là nhìn thấy ngôi nhà thờ hiện ra ở xa với hàng trăm ngọn nến chiếu ánh sáng hồng lung linh qua khung cửa, cửa sổ và những hình bóng dân làng đang chào hỏi nhau ở thềm cổng chính. Bé Danh được ba bế đưa lên ngồi trên dãy ghế dài ở hàng đầu cùng chung với những đứa trẻ khác của trường mẫu giáo ba chục em nhỏ sắc mặt hồng hào đang há hốc miệng nhìn cây Giáng sinh dựng ở trước mặt. Mới cách đây ba ngày thôi, cây này còn bị sức nặng của tuyết đè trĩu xuống trong cánh rừng già gần nhà bé Danh. Nay nó đã được trang hoàng lộng lẫy với những bóng đèn màu, những hình ngôi sao lấp lánh, kèm theo những chùm cam, những gói kẹo súc cù là và những chiếc bánh gừng nặn hình con gấu sáng chói.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P9)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P8)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P7)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P6)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P5)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC