TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P28)

Thứ Tư, 05/12/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


 CHƯƠNG 10

An nghĩ thầm, “Hừ, mình đã làm việc ấy thì giờ mình phải chịu chớ sao!”

 Nó thấy trái tim mình đập rất nhanh trong lồng ngực. Nó ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao và những dãy núi cao để trấn tỉnh tâm thần. Trời và núi đều to lớn, lâu đời và không thay đổi chút nào cả! Nỗi lo sợ trong lòng nó tự nhiên nhỏ bớt đi và không còn quan trọng nữa. Dù sao thì mọi việc rồi cũng xong và sẽ chìm vào quên lãng, chỉ có trăng sao và núi non là còn mãi mãi không thôi.

Một bóng đen hiện ra ở khúc đường quẹo kéo theo một cái xe trượt tuyết lớn. Thằng Duyên đã mặc một cái áo ấm khác và đang thờ hổn hển nói không ra lời:

“Lên đây, An! Tôi đem kéo cái xe trượt tuyết lớn này lại để có chỗ cho An duỗi chân. Chỉ năm phút nữa thôi là chúng mình sẽ về tới nhà”.

Duyên chìa tay ra để đỡ An đứng lên nhưng An lùi lại. “Xin anh một phút đã”, An nói giọng vội vàng, run run. “Tôi muốn nói với anh một chuyện trước khi chúng ta trở về nhà. Duyên à, không phải con mèo nó làm lật con ngựa của anh xuống đất đâu. Chính là tôi đấy. Tôi cố tình làm vậy vì tôi không muốn thấy anh đoạt giải- bởi vì anh đã làm gẫy chân bé Danh; nay tôi rất lấy làm hối hận, Duyên ạ!

Duyên đứng ngó sửng An. Nó ngạc nhiên quá và cũng kỳ lạ thay, nó vui sướng quá nên không nói nên lời. Đáng lẽ nó phải tức giận mới đúng mà sao nó lại cảm thấy nhẹ hẳn người. Thì ra An cũng làm điều sai quấy như nó và nếu nó phải tha thứ cho An thì việc An tha thứ cho nó có lẽ dễ dàng hơn. Dĩ nhiên một con ngựa gỗ bị bể gãy không nghĩa lý gì với một đứa bé bị gãy chân. Tuy nhiên, không hiểu sao nó vẫn làm cho hai đứa gần nhau hơn.

Tuy nghĩ vậy nhưng Duyên không thể nói ra được bằng lời. Nó chỉ cười ngượng nghịu và nói: “Không hề gì, không hề gì. An đừng có bận tâm. Hãy lên xe đi đã”. Nó quấn chiếc áo choàng sát người An rồi ngồi xuống đằng trước xe. Hai đứa bươn xuống sườn dốc núi và về tới trước cửa nhà ông Bình, người phủ đầy tuyết.

An bò lên bực thềm và đứng cà khiểng ở chỗ cửa ra vào. Nó ngoảnh nhìn thằng Duyên lúc ấy đang chậm chạp quay chiếc xe trượt tuyết định ra về.

An đã mở cửa lòng để đón nhận tình thương của Đấng Christ, như vậy có nghĩa là nó đã mở cửa lòng cho cả thằng Duyên nữa, vì tình thương của Cứu Chúa không bao giờ đóng lại với ai cả.

“Lên đây, Duyên”, An gọi. “Hãy vào đây chào Nội đã. Nội chắc sẽ vui lòng lắm vì anh đã cứu được An”.

Vừa nói An vừa mở rộng cánh cửa để hai người cùng bước vào.

Vừa thấy An, Nội đã mừng rỡ đứng dậy reo lớn. Cả nhà đã lo lắng từ nãy đến giờ và ông Bình đã lên tận trên núi để kiếm con gái. Nội vừa định mở miệng mắng cháu thì nhìn thấy cái chân cà khiểng của An. Nội liền nín thinh, đỡ cho An ngồi lên đi-văng rồi đi kiếm nước lạnh để băng bó.

Lúc xoay lưng lại, Nội nhận thấy Duyên đang đứng bẻn lẻn do dự nơi bậc cửa. Hai người đứng lặng nhìn nhau trong giây lát. Đôi mắt mờ vì tuổi già của Nội có thể đọc thấy những ý  nghĩ trên mặt con trẻ như người biết chữ đọc sách vậy. Lúc ấy, Nội đọc tâm hồn ấy trên mặt thằng Duyên nét hối hận, vẻ van xin cầu khẩn thiết tha pha lẫn niềm hy vọng rụt rè và lòng can đảm rạng rỡ mà bà chưa bao giờ thấy trên mặt một đứa bé nào trước đó. Nội liền đặt cả hai tay lên vai nó kéo nó lại gần nơi bếp lửa ấm và sáng sủa.

“Cháu hãy vào đây”, Nội nói. “Hãy ngồi xuống đây và ăn cùng với chúng ta”.

Cánh cửa lại mở ra. Ông Bình từ ngoài bước vào, đang rủ chiếc áo choàng cho tuyết rơi xuống. Ông đoán An không sao cả vì ông nhìn thấy cái xe trượt tuyết và bóng hai đứa trẻ ngồi trên xe đang vun vút lao qua cánh đồng. Sau khi nghe kể chuyện xong, ông mắng con gái qua loa về tội đã một mình đi ngoài đêm tối. Đoạn, ông cũng ngồi xuống bên bếp lò đợi Nội dọn súc-cù-là nóng ăn với bánh mì dòn quết bơ vàng ngậy. Bên trên mỗi miếng bánh, Nội còn để  thêm một miếng phó mát dầy lổ chổ tổ ong. Mọi người ngồi ăn trong im lặng, một thứ im lặng hạnh phúc và thỏa mãn.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P24)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P23)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC