TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P3)

Thứ Hai, 11/06/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Lúc nầy chẳng còn việc gì làm hơn, nên sau khi ăn cơm xong, An lặng lẽ bước lên phòng ngủ. Người nó mệt nhọc, lòng nó nặng trĩu. Nó đốt một cây đèn cầy lên rồi đứng ngắm nhìn thằng Danh qua hai màng lệ. Thằng Danh nằm ngủ trên giường, hai tay giang ra, mớ tóc ẩm ướt xõa về đàng sau. Nét mặt bình thản êm đềm thường ngày của nó không còn nữa. Trong giấc ngủ, thỉnh thoảng nó lại chau mày và chốc chốc lại cụ cựa đầu, miệng lẩm bẩm những lời không ai nghe rõ.

An leo qua cửa sổ vào giường nằm. Tuy mệt, nó vẫn không ngủ được. Nó cảm thấy cô đơn quá… nên khi nghe thấy tiếng bước chậm chạp của nội nó trên cầu thang, lòng nó mừng rỡ. Nội nó bước vào phòng. Ít khi nội nó lên lầu vì mỗi lần lên như vậy là bệnh phong thấp làm cho chân nội nó đau đớn.

“Nội!” An khóc nức lên, hai tay giang rộng để đón nội.

Nội nó lặng thinh một lát, bà ngồi xuống bên giường, khẽ vỗ về An cho đến khi nó nín khóc.

“Cháu hãy nghe đây,” Nội nó bắt đầu nói, “lúc thằng Danh còn nhỏ tí, chúng ta đã dẫn nó đến nhà thờ và lấy đức tin dâng nó vào tay Cứu Chúa. Ngày nào trong giờ cầu nguyện, chúng ta cũng xin Cứu Chúa che chở cho nó được an lành trong tay Ngài. Ngay khi nó té, Chúa cũng không bỏ rơi nó. Tay Ngài vẫn ở dưới nó để che chở cho nó. Dù cho nó cò bị chết trong tai nạn đó thì nó cũng được đưa thẳng đến thiên đàng. Vậy, chúng ta hãy lau khô nước mắt và vững tin nơi Đấng Cứu Chúa che chở thằng Danh và mang lại những điều tốt lành nhất cho nó”.

“Thế tại sao Thượng-Đế lại để thằng Duyên làm hại nó như vậy?” An hỏi. “Nội à, cháu ghét thằng Duyên quá, cháu chỉ muốn giết chết nó thôi”.

“Như vậy thì cháu đâu có cầu nguyện cho thằng Danh được,” nội nó bình thản đáp. “Thượng-Đế là Tình Yêu Thương, và khi chúng ta cầu nguyện là chúng ta tiến lại gần tình yêu thương. Tất cả hận thù của chúng ta phải tan biến đi như tuyết tan chảy dưới ánh nắng ấm áp của mùa Xuân. Cháu hãy dâng phó thằng Duyên cho Chúa đi. Ngài báo trả cả điều thiện lẫn điều ác, và cháu nên nhớ rằng Ngài cũng yêu thương thằng Duyên như Ngài yêu thương thằng Danh vậy”.

Nội hôn An rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng. Nằm lại trên giường, An nghĩ tới những lời nội nói. Câu sau cùng của nội nó thấy khó tin quá. Có thể nào Thượng-Đế lại cũng có thể yêu thương thằng Duyên độc ác, xấu xa, đần dộn, như Ngài yêu thương thằng Danh kháu khỉnh, hiền lành kia. Nhưng phần đầu câu chuyện của nội, nó biết là đúng, và vì thế nó thấy bối rối trong lòng. Nó không thể nào thực sự cầu nguyện cho thằng Danh mà vẫn tiếp tục nghĩ cách hại thằng Duyên. Hai việc ấy không thể nào đi đôi với nhau được; nó muốn cầu nguyện cho thằng Danh, nhưng nếu làm vậy lòng hận thù của nó có lẽ tan biến mất, và đó là một điều nó không thích xảy ra chút nào, ít ra trước khi nó xong việc trả thù đã. Thôi thì trong khi chờ đợi, nó hãy để nội nó cầu nguyện, còn nó thì tiếp tục mưu tính cách trả thù.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P7)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P6)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P5)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P4)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P3)

1 2 3 4 5 ... 10 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC