TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P36)

Thứ Bảy, 29/12/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


 CHƯƠNG 13

Lên tới phòng riêng rồi, Duyên bắt tay vào việc ngay. Nó không để lỡ một giây đồng hồ nào. Nó lấy cái áo khoác ngoài treo trong tủ xuống, và đội lên đầu cái mũ len trùm kín cả hai tai. Nó quấn vải quanh chân rồi xỏ chân vào đôi giầy bền chắc nhất. Đoạn nó viết để lại cho má nó mấy chữ hẹn sáng mai nó mới về nhà.

Nó rón rén xuống thang đi vào nhà bếp lấy bánh mì, phó mát bỏ đầy túi. Nó không quên mang theo cả một hộp quẹt. Đoạn nó nhẹn nhàng nhấc cái then cái cửa sau lên rồi khom mình bò qua sân tới nhà kho. Cây đèn bão treo trên tường. Nó đốt đèn lên, và ánh sáng của cây đèn khiến nó vững dạ thêm. Nó tự hỏi không biết có nên lấy giầy trượt tuyết không, nhưng sau nó quyết định là lúc ấy trời đã tối quá. Nó mở cánh cửa phía bên kia nhà kho và bước ra cánh đồng lộng gió. Một trận cuồng phong thổi tới khiến nó suýt té nhào, nhưng nó cắn răng chống lại. Cuộc hành trình đầy mạo hiểm của nó bắt đầu.

Nếu ngoài đồng trống mà đã gió như  thế nầy thì không biết trên đường đèo gió còn mạnh đến đâu? Nhất định nó sẽ bị gió thổi bay và chôn vùi trong đống tuyết! Thôi, đành để đến lúc tới đấy hãy hay. Còn bây giờ nó phải nghĩ đến việc tới nhà ông già trên núi đã.

Tới được rừng cây nó thấy nhẹ hẳn người. Ở đây nó được che khỏi gió bão dầu cây cối bị gió thổi ngã nghiêng, cành lá quất vào nhau phát lên tiếng động rào rào. Tuyết trên lối đi trong rừng cũng mỏng hơn là ở ngoài cánh đồng. Nó có thể đi mau hơn không bị thụt chân trong tuyết dầy.

Nó tiến lên mãi giữa những hàng cây nghiêng ngửa cho tới khi nó nhìn thấy ánh sáng ấm cúng màu da cam sau khung cửa sổ nhà ông già. Chặng đầu trong cuộc hành trình gian nan của nó sắp chấm dứt. Nó gồng mình chống lại sức gió thổi khi nó ra khỏi bìa rừng bước vào nơi đồng trống. Nó cố sức tiến tới cửa nhà ông già và giơ tay lên gõ.

“Ai đấy?” ông già ở trong nhà dè dặt hỏi vọng ra.

“ Cháu đây, Duyên  đây”.

Cánh cửa lập tức mở toang; ông già kéo nó vào trong.

“Kìa, cháu Duyên”, ông la lớn, mắt nhìn nó đầy vẻ sửng sốt, “trời đêm hôm mưa gió như thế nầy cháu đến đây có việc gì?”

Sau khi phải chiến đấu với gió, Duyên mệt đừ phải buông rơi người xuống ghế để lấy lại sức. Nó chẳng muốn hỏi ông già lấy tiền, nhưng nó không còn cách nào khác hơn.

Nhìn thẳng vào ông già nó lo lắng nói: “Có một lần ông kể với cháu, ông có để dành được một số tiền lớn và ông sẵn lòng đưa cho người nào thực sự cần đến tiền. Nay cháu tìm được một người đang thực sự cần tiền. Nếu ông vui lòng đưa cháu số tiền ấy, cháu nghĩ may ra chân bé Danh sẽ chữa khỏi được”.

Ông già nhìn chăm chú vào Duyên và cất tiếng hỏi: “Làm sao mà chữa khỏi được?”

“Ở khách sạn nơi chị cháu làm việc có một vị bác sĩ”, Duyên giải thích, “ông ta có thể chữa được những người què và hàn gắn được những chỗ xương gãy. Giờ cháu tính đi mời ông ta tới xem cho bé Danh; nhưng chị cháu bảo ông ấy tính tiền mắc lắm”.

“Cháu định đi ngay bây giờ ư?” ông già lặp lại, “giữa lúc trời đang gió bão thế nầy? Thôi cháu điên rồi; cháu làm sao có thể vượt ngọn đèo trong đêm gió bão nầy”.

“Cháu tính cháu có thể vượt được”, Duyên bướng bỉnh đáp. “Gió bão mới nổi cách đây chừng vài ba tiếng đồng hồ, và tuyết mới đổ chưa đến nỗi dầy lắm, nếu cháu đi ngay thì cũng còn được nhưng nếu không có tiền thì có đi cũng vô ích mà thôi!”

Còn Tiếp

 

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P44)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P43)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P42)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P41)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P40)

1 2 3 4 5 ... 10 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC