TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P37)

Thứ Ba, 01/01/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Ông già nín lặng trong giây phút. Xem chừng ông đang suy tính. Sau cùng, ông nói với giọng hoài nghi. “Ta sẽ cho cháu số tiền ấy nếu ta tin được ông thầy thuốc nọ. Ta không muốn mất tiền  hay phí tiền một cách vô ích. Làm sao ta tin cậy được ông thầy thuốc nọ là người lương thiện bây giờ? Tên ông ấy là gì cháu?”

“Tên ông ấy là Văn, bác sĩ Văn. Chị cháu bảo ông ấy là người có tiếng tăm”.

“Ông Văn!…”

Ông già khẽ nhắc lại hai tiếng ấy bằng một giọng kỳ lạ như thể ông không tin ở tai ông. Nhìn ông, Duyên có cảm tưởng mặt ông đang tái đi. Không nói thêm một lời, ông quay đi, lấy trong hộp ra một cái chìa khóa và dùng chìa ấy mở một ngăn tủ nhỏ gắn ngay vào tường nơi giường ông. Ông lôi từ trong tủ ra một chiếc vớ cũ nhét đầy giấy bạc.

“Cầm lấy cả đi”, ông nói, và đem cho ông Văn. Nói với ông ấy rằng cả số tiền này là của ông ấy nếu ông vui lòng chữa cho bé Danh… Hãy nói với ông ấy… đây là tiền trả một món nợ”.

Giọng ông già hơi run run. Duyên ngạc nhiên liếc nhìn ông nhưng không hỏi thêm vì lúc ấy nó đang vui mừng quá. Chưa bao giờ nó được cầm một số tiền lớn như vậy trên đời. Nó bỏ số tiền vào bên trong áo sơ mi, cài khuy áo ngoài lại rồi khoác áo choàng lên người. Tiến ra tới cửa, nó vội trở lại:

“Cám ơn, cám ơn ông rất nhiều. Cháu sẽ trở về kể cho ông nghe mọi việc xảy ra”.

Ông già theo ra cửa đứng nhìn nó đi, tay giơ cao chiếc đèn bão để soi sáng lối mòn. Duyên mới đi được mấy bước đã bị ông già lớn tiếng gọi giật lại.

“Duyên!”

Duyên quay trở lại.

“Dạ, ông  kêu cháu?”

“Cháu đừng quên lời ông dặn, nghe chưa?”

Duyên cẩn thận đáp, “Vâng, cháu sẽ nhớ. Cháu sẽ nói đây là số tiền để trả món nợ. Ông cứ yên tâm! Thôi chào ông, cháu đi!”.

Nó vừa đi được mươi bước đã lại bị ông già kêu lại.

“Duyên”,

Duyên quay trở lại.

“Dạ ông kêu cháu?”

“Cháu đừng quên lời ông dặn, nghe chưa?”

Duyên cẩn thận đáp, “Vâng, cháu sẽ nhớ. Cháu sẽ nói đây là số tiền để trả món nợ. Ông cứ yên tâm! Thôi chào ông, cháu đi!”.

Nó vừa đi được mười bước đã lại bị ông già kêu lại.

“Duyên”.

Duyên lại phải quay lại, nhưng lần này nó đã lộ vẻ sốt ruột.

“Ông kêu cháu?”

“Cháu đừng nói cho bác sĩ biết một tí gì về ta, nghe? Cả tên ta nữa cũng đừng nói, nhớ nhé!”

“Chính cháu cũng không biết tên ông”, Duyên nhắc cho ông già nhớ.

“Cháu cũng đừng cho ông ta biết chỗ ở của ta nữa nhé!”

Đang lúc nóng ruột vì cứ bị trì hoãn, Duyên không để ý thắc mắc về thái độ của ông già. Nó đáp: “Vâng, cháu xin nhớ. Cháu sẽ chỉ nói đây là để trả một món nợ thế thôi! Chào ông, cháu đi”.

Nó bước thật mau trong lớp tuyết mềm, chỉ sợ ông già lại gọi nó lại nữa. Tới bìa rừng, nó quay cổ lại giơ cây đèn lên vẫy. Tuyết vẫn rơi đều đều. Qua tấm rèm tuyết nó nhìn thấy bóng mờ của ông già in đậm trên nền sáng của khung cửa.

Nó phải đi sao cho thật nhanh vì với độ tuyết rơi đều như thế này, chỉ lát nữa là đường đèo sẽ bị bế tắc, hay không chừng đã bị bế tắc rồi cũng nên.

“Đi bộ chắc không qua được đèo đâu”, nó nghĩ thầm. “Ta phải tạt qua chuồng bò để lấy giầy trượt tuyết mới được”.

Còn Tiếp

 

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P44)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P43)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P42)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P41)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P40)

1 2 3 4 5 ... 10 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC