TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P39)

Thứ Hai, 07/01/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


     Nó ngừng lại trong giây lát, bâng khuâng tự hỏi sao ý nghĩ ấy không đến với nó từ trước. Thật giản dị! Nó chỉ cần xỏ chân vào giầy trượt tuyết rồi phóng mình qua con đường mòn trong rừng để trở về nhà. 

Nó sẽ nói với mọi người: “Tôi đã cố gắng hết sức mình, nhưng không thể nào đi thoát được” và gia đình ông Bình chắc sẽ coi nó như một vị anh hùng dù nó đã thất bại. 

Gió gầm thét khủng khiếp. Các cây to gào lên, cành cây vung ra như những cánh tay dài; Duyên đã tới gần chót đỉnh rừng, giữa cảnh hoang vu man rợ của con đường đèo. Ở đây gió có thể nhấc bồng nó lên và quăng nó vào vách đá như những bông tuyết. Hai hàm răng nó va vào nhau lập cập và nó bật lên khóc.

 

“Tôi sợ quá, sợ quá”, nó mếu máo nói. “Tôi không đi được nữa đâu. Tôi chết trên đường đèo mất. Ước gì ông Bình tới đây”.

Trong lúc nó cúi xuống để thắt dây giầy trượt tuyết hầu trở về nhà, nó chợt nhớ đến cái giờ phút ấm cúng nó ngồi với An và Nội bên cạnh bếp lò và lời Nội nói về sự sợ hãi.

“Sự yêu thương trọn vẹn thì cất bỏ sự sợ hãi… nếu chúng ta thực lòng tin rằng Đấng Christ yêu thương chúng ta trọn vẹn, sẽ chẳng có gì khiến chúng ta phải sợ hãi nữa… nếu Ngài yêu thương chúng ta trọn vẹn, Ngài sẽ không bao giờ để bất cứ cái gì làm hại chúng ta”.

Duyên ngừng lại, tay vẫn còn để trên cái cúc cài ở giầy trượt tuyết với những ý nghĩ trong đầu óc. Như vậy là không phải chỉ có một mình nó trơ trọ ở đây. Nội đã chẳng nói rằng Chúa Giê-xu yêu thương nó trọn vẹn, và nếu Ngài yêu thương trọn vẹn Ngài sẽ không để một đứa trẻ một mình trợ trọi trong cảnh đêm tối hãi hùng. Thật đúng như thể có một người nào mạnh hơn đêm tối, mạnh hơn cả bão tuyết và hãi hùng đã thình lình đến  với nó, nắm bàn tay nó chỉ lên đồi cao.

Duyên vác giầy trượt tuyết lên vai và tiếp tục đi.

“Sự yêu thương trọn vẹn cất bỏ mọi sự sợ hãi”, nó thầm nhắc đi nhắc lại câu ấy nhiều lần. Nó thấy cũng đúng nữa. Nó đã không còn cảm thấy sợ hãi ghê gớm như trước vì nó đã không còn cảm thấy cô đơn, trơ trọi.

Nó tới đỉnh chót cánh rừng và bước qua chỗ khoảng trống. Giờ nó không còn nghĩ ngợi gì khác mà chỉ nghĩ cách làm sao đi cho được tới nơi.

Gió thổi mạnh như những làn roi lạnh buốt quất vào mặt nó. Nó bước vào một chỗ tuyết mềm lún sâu tới tận đầu gối. Nó cố gắng, cố gắng ra khỏi chỗ tuyết lầy đó. Đoạn, gập đôi người lại để tránh gió lạnh quất vào mặt, nó tiếp tục cố sức tiến lên từng chút từng chút một.

May thay, tuyết đã ngừng rơi và bầu trời đã bớt tối đen như mực. Chốc chốc một vầng trăng lợt lại ló ra khỏi đám mây dầy chiếu ánh sáng lờ mờ xuống cảnh vật. Vào những lúc đó, nếu nó ngẩng đầu nhìn lên, nó sẽ thấy những tảng đá hiện ra bên cạnh nó, và nó biết rằng nếu tiếp tục đi thẳng thì chẳng bao lâu nữa nó sẽ tới trên đỉnh đèo.
    Nó đi không biết bao nhiêu lâu nữa thì bị một trận gió thật mạnh thổi nó ngã ngửa về đằng sau. Nó nằm thở hồn hển trong đống tuyết. Nó nhủ thầm: “Mình không bao giờ còn đủ sức chổi dậy nữa”. Lúc ấy nó mệt quá nên cũng chẳng cần quan tâm đến việc nó có trở dậy được hay không. Nhưng rồi nó lại nhờ đến tình yêu thương trọn vẹn của Đấng Christ, và vì nó là một đứa bé, nó cảm thấy Cứu Chúa ở ngay sát cạnh nó, nó không cầu nguyện mà chỉ giơ tay lên để chờ Ngài nâng nó dậy.

 Chừng một lát sau, sức khỏe dần dần hồi phục, nó cố gắng đứng lên và nhận thấy con đường ở trước mặt nó dốc thoai thoải xuống. Thì ra nó đã vượt qua đèo.

Gió vẫn thổi mạnh, nhưng lúc này nó không sợ nữa mà lại lấy làm mừng. Nếu không có ngọn gió thổi ngược lên ấy, nó sẽ leo xuống rất mau và sẽ gặp nguy hiểm vì chân nó tê cứng và mệt yếu quá không còn đủ sức để lái giầy trượt tuyết theo ý muốn. Nó lướt đi rất chậm, hai chân khum khum cho đến khi hai chân nó sụm hẳn xuống, nó đành ngồi yên để mặc cho đôi giầy trượt tuyết chở nó đi như người ngồi trên xe trượt tuyết.

Người nó tê cứng đến độ nó không còn cảm thấy lạnh nữa. Nó ngồi yên  để mặc cho người nó trôi xuống đường dốc. Cơn buồn ngủ kéo đến mỗi lúc một thêm mạnh và giữa lúc nó đang tự hỏi không biết nó có đủ sức chống lại được cơn buồn ngủ không thì nó nghe thấy đụng một cái mạnh. Nó choàng tỉnh dậy và nhận thấy trước mặt nó lù lù một đống tuyết và gió cũng thôi không còn đẩy lui nó nữa. Nó rùng mình và nhìn chung quanh. Thì ra nó đã lại lọt vào rừng cây. Nó không nhớ nổi những gì đã xảy ra trong mấy phút vừa qua đối với nó, có lẽ là cả mấy tiếng đồng hồ, nhưng hiển nhiên Cứu Chúa với tình yêu thương trọn vẹn của Ngài đã dẫn dắt nó đi đúng đường, trước mặt nó lúc ấy là con đường trơn tru nhẵn nhụi len lỏi giữa những hàng cây.

Nó cố giữ cho tỉnh táo vì trong rừng tối om, ngọn đèn bão chỉ chiếu sáng được chừng một mét trước mặt. Đường rừng lại vòng vèo chữ chi nên nó phải lái cho thật cẩn thận, nếu không nó có thể ngã xuống vực hoặc đâm sầm vào các gốc cây. Tuy nhiên, trong rừng kín gió nên nó cũng đỡ khổ. Nó bắt đầu cảm thấy chân tay đỡ tê cứng, nhưng lại đau nhức vô cùng.

Nó tiếp tục lướt xuống, vì nó đang tiến về một thung lũng sâu. Trong rừng hầu như hoàn toàn yên tĩnh. Có lúc nó đứng hẳn dậy lái đi, nhưng cũng có lúc nó ngồi xổm để mặc cho đà dốc lôi nó xuống. Vào lúc gần sáng, mây đen tan biến và vầng trăng ló ra chiếu ánh sáng qua khẽ lá, cành cây. Sau cùng, khi nó ra khỏi rừng cây, nó nhìn thấy những cánh đồng im lặng một màu bạc lóng lánh và dưới chân nó là thành phố hãy còn chìm trong bóng tối. Chỉ chừng nửa giờ nữa là nó sẽ tới thành phố, gõ cửa khách sạn chị nó làm, và khi ấy…

 

“Nếu Đấng Christ thật sự yêu thương mình trọn vẹn”, Duyên nghĩ thầm, “Ngài chẳng nỡ để cho mình phải thất bại sau khi đã vượt từng ấy chặng đường”. Nhưng vì quá mệt mỏi, nó không thể suy nghĩ gì hơn là nghĩ đến đó rồi nó cứ tiếp tục lướt qua các bãi cỏ.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P44)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P43)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P42)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P41)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P40)

1 2 3 4 5 ... 10 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC