TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P4)

Thứ Năm, 14/06/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


CHƯƠNG 2. TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT 

Khi thằng Duyên thức dậy sáng hôm sau, nó không nhớ ngay được mọi việc đã xảy ra, tại sao đầu nó đau và mắt nó nhức xót. Thế rồi, như trong một trận cuồng phong, mọi hình ảnh dồn dập trở lại ký ức nó, và nó còn nhớ thêm được một điều quan trọng khác. Hôm nay nó phải đi học và phải giáp mặt những đứa trẻ khác trong trường.

Không chừng thằng Danh đã chết hồi đêm và mọi người rồi ra sẽ biết là do lỗi tại nó.

Nó không muốn đến trường nữa, nó muốn lẩn trốn suốt ngày hôm nay. Kể ra cũng chẳng khó khăn gì. Nó chỉ việc chạy lên  rừng thông rồi ở ẩn cho đến chiều tối hãy về, và sẽ chẳng có ai biết được. Má nó sẽ nghĩ nó đi học ở trường, còn ở trường thì chẳng có ai để ý đến sự có mặt hay vắng mặt của nó. Nó ở xa tít trên thung lũng, ngoài ra cũng chẳng có ai buồn bận tâm đến nó. Dĩ nhiên rồi đây sẽ có người tìm ra sự thật, nhưng đấy là chuyện về sau, còn hôm nay mới là quan trọng cho lúc này cái đã. Có lẽ ngày mai nó sẽ nghĩ khác đi, hoặc giả thằng Danh sẽ khá hơn; nhưng muốn thế nào thì thế, hôm nay nó hãy lẫn trốn đi đã.

Duyên chờ dậy và xuống dưới nhà. Chị Mai đang ở trong nhà bếp. Chị đã ăn bánh, uống cà-phê xong và đang sửa soạn đi đến sở làm. Vừa nhìn thấy bóng Duyên bước vào, chị ngoảnh mặt bỏ đi liền, nhưng Duyên cũng chẳng để ý nhìn chị. Nó lặng lẽ đi qua nhà bếp và tiến về phía chuồng bò để giúp má nó vắt sữa buổi sớm.

Nó bước vào, không nói một lời. Má nó ngó theo nó, mặt lộ vẻ bối rối. Nó ngồi lên cái ghế đẩu cạnh lò lửa, lặng lẽ ăn bữa điểm tâm. Xong bữa, nó đứng dậy cài núc áo, hôn má nó để từ giã và bỏ ra đi vẫn không thốt qua một lời.

Má nó đứng nhìn theo nó đi đến tận khúc đường quẹo rồi giơ tay vẩy chào nó. Thằng Duyên vẩy chào lại, rồi đứng đợi ở góc đường khuất cho tới khi nó biết chắc má nó đã đi rồi. Lúc ấy nó mới quay lưng ra sức chạy tuốt lên đồi.

Nó chạy thật nhanh, nên chỉ thoáng chốc đã lọt vào trong bóng mát của khu rừng thông viền quanh trái nói. Tới đây thì nó không còn lo ai bắt gặp nữa, vì trời hãy còn sớm (ở Thụy sĩ  mãi 7 giờ 30, trường học mới bắt đầu), nó liền ngồi xuống và bắt đầu suy nghĩ.

Cảnh rừng thông tuyệt đẹp. Các cây thông tràn đầy nhựa sáp và hương thơm trong tuyết xuân ấm áp. Nhựa thông theo thân cây chảy xuống thành từng hàng dài, và một mùi thơm ấm dịu thoang thoảng bốc lên từ mặt đất. Ánh mặt trời lọt qua cành cây kẽ lá lấp lánh một màu tươi vui. Rừng thông đầy vẻ êm ả và mát dịu đã đem lại trong lòng thằng Duyên một tia hy vọng, như thể một tia nắng ấm đã lọt qua kẽ lá và xuyên qua nỗi đau khổ nó chứa chấp trong tim.

Nó không biết sẽ phải làm gì cho qua hết ngày hôm nay. Nó không đem theo thức ăn, vì từ trước tới nay nhà trường vẫn dọn bữa cho nó trong phòng ăn của nhà trường. Tuy nhiên, cái cảm giác hy vọng lạ lùng mới nẩy nở trong lòng nó đã khiến nó thấy hiu hiu buồn ngủ, và bởi vì nó đã trải qua một đêm trằn trọc mất ngủ, nó mới ngã lưng trên thảm cỏ khuất sau bụi dâu rừng và chẳng mấy chốc, đã ngủ thiếp đi.

Thằng Duyên nằm ngủ, mái tóc rối bời dưới ngọc gió xuân ấm áp. Thỉnh thoảng lại có những tia nắng mặt trời lạc lỏng lốm đốm lướt qua mình nó. Trên ngọn cây, mấy chú sóc tí hon cãi nhau chí chóe và tấn ông nhau tới tấp bằng những nhánh thông  xanh thẫm. Trong hốc đá, ngọn suối chảy nghe réo rắt như tiếng đàn reo vui. Thằng Duyên ngủ mãi cho tối khi mặt trời đã lên cao trên đỉnh đầu và đám học sinh trong trường làng đã kéo nhau ra xếp hàng để đi tới phòng ăn. Lúc ấy nó mới tỉnh dậy và cảm thấy bụng đói cồn cào.

Còn Tiếp

 

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P38)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P37)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P36)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P35)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P34)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC