TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P40)

Thứ Năm, 10/01/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


   CHƯƠNG 14

 

Ông Văn thức dậy rất sớm. Điều đầu tiên ông suy nghĩ ấy là thấy bão đã dứt và thung lũng hoàn toàn yên tĩnh. Đoạn ông nhớ lại ngày hôm nay là ngày ông trở về nhà.

 

Ông Văn rất vui mừng được trở về nhà. Ông bị đau yếu nên phải tìm lên miền núi nầy để nghỉ ngơi một tuần lễ. Nay ông đã hồi phục và sẵn sàng để làm việc trở lại. Ngày hôm nay ông sẽ đáp chuyến xe lửa sớm và vào khoảng gần trưa ông đã về tới nhà rồi. Chắc người nhà sẽ đón tiếp ông linh đình lắm đấy.

 

Đám trẻ chắc sẽ làm ồn lắm! Nghĩ tới các con ông mỉm miệng cười: nào thằng Mạch khỏe mạnh cứng cáp, con Vân nhí nhảnh vui cười, chú Biền mập mạp nghiêm trang, và nay lại thêm bé Đào. Hết nghĩ tới con ông lại nghĩ tới vợ? Bà Văn tươi vui và tóc cũng quăn như tóc bé Vân, nhưng cứ đến buổi chiều là bà thường mệt nhoài. Ông ước gì có thể kiếm được một người để giúp đỡ bà, vì bà phải một mình trông nom các con từ ngày chị vú bỏ đi lấy chồng cách đây một tháng. Thôi được, để khi trở về  nhà ông sẽ lo việc nầy.

Ông Văn bước xuống giường và đi rửa mặt rồi mặc quần áo. Tuy đã ngót bốn chục tuổi đầu, ông vẫn còn vui vẻ huýt sáo miệng trong khi cạo râu. Ông vừa sửa soạn xong thì có tiếng gõ cửa.

“Cứ vào”, ông Văn nói. Ông hơi ngạc nhiên vì thấy trời còn sớm quá đâu mà đã đến giờ ăn điểm tâm. Mới có năm giờ rưỡi thôi mà.

Cửa mở. Người gác cửa đêm bước vào. Nom anh ta, người ta có cảm tưởng anh sắp báo một tin gì bí mật. Đầu hơi nghiêng nghiêng về một bên như để dò xét, anh nói: “Xin lỗi bác sĩ, nhưng hình như bác sĩ không có ý trông đợi một ai đến thăm”.

“Có người đến thăm tôi ư?” ông Văn hỏi lại với giọng càng ngạc nhiên hơn, “vào giờ giấc nầy và giữa thời tiết nầy? Thật tình tôi không mong đợi một ai cả”.

Người gác cổng thêm phấn khởi nói, “Dạ, thưa bác sĩ, câu chuyện như vầy. Cách đây chừng mười lăm phút đồng hồ, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Lúc tôi mở cửa ra thì thấy một cậu bé đi giầy trượt tuyết đang đứng nơi ngưỡng cửa. Cậu ta trạc mười hai tuổi, mắt trắng bệch nom như một xác chết chứ không phải người. Chẳng chào hỏi ai cậu ta nói ngay, “Tôi muốn gặp bác sĩ Văn”, rồi ngồi bệt ngay xuống bục cửa, đầu tựa vào tường. Thấy vậy, tôi có bảo cậu ta: “Trời chưa sáng mà cậu đã đến kiếm người ta, đâu có được. Ông bác sĩ còn đang ngủ”. “Thì tôi đợi vậy”, chưa nói dứt câu đầu cậu đã gục xuống.

“Thấy cảnh ấy tội nghiệp quá tôi mới tháo gỡ giày trượt tuyết cho cậu và lôi cậu vào phòng đặt ngồi trên ghế. “Cậu từ đâu đến đây?” tôi hỏi. Cậu ta đáp, “Từ thung lũng Đồng Xanh”. Cậu đi bằng cách nào vậy?” tôi hỏi tiếp. “Chuyến tàu sớm chưa khởi hành mà?”

“Tôi băng qua đường đèo”, cậu ta nói. Dạ thưa bác sĩ, tôi càng nhìn kỹ cậu ta càng tin là cậu ta nói thật. Cậu ta còn đang ngồi đợi ở hành lang kia. Lúc tôi qua cửa phòng bác sĩ, nhìn thấy ánh đèn sáng, tôi nghĩ cứ thử vào để hỏi bác sĩ có bằng lòng tiếp cậu ấy không”.

Bác sĩ Văn đáp ngay: “Tôi ra gặp cậu ta chứ. Nhưng thật tình tôi không tin được câu chuyện cậu bé ấy vượt đèo tới đây. Ngay đến những người hướng đạo chuyên leo núi cũng chưa chắc đã vượt qua đèo ấy đêm qua. Trời gió bão như vậy trên đèo ấy tất phải khủng khiếp lắm”.

Người gác cửa nhún vai, dẫn bác sĩ Văn xuống dưới nhà. Nhưng vừa tới sảnh đường, cả hai kinh hoàng rú lên một tiếng kêu sửng sốt.

Duyên đã tuột khỏi ghế ngồi và đang nằm ngất xỉu trên nền nhà; mặt nó trắng bệch như mặt người chết.

Bác sĩ Văn vội cúi xuống bồng đứa bé đang bất tỉnh lên. Ông bảo người gác cửa: “Tôi đem cậu bé này lên phòng tôi. Ông hãy kiếm ngay cho tôi mấy chai nước nóng, ít rượu mạnh và ít cà phê nóng. Thật mau lên nhé”.

Lên tới phòng, ông Văn đặt Duyên nằm ngay trên giường của ông. Ông cởi bỏ giày vớ cho nó, rồi chà xát chân nó thật mạnh. Khi chân nó đã ấm, ông cởi bỏ luôn cả những áo quần bám đầy tuyết nó mặc trên người rồi lấy chăn chùm kín cho nó. Lúc ấy người gác cổng đem cả rượu mạnh, cà phê và những chai nước nóng lên. Ông ta thở hổn hển như người vừa chạy đua về.

Bác sĩ Văn ấp các chai nước vào người Duyên rồi đổ vào miệng nó một muỗng đầy rượu mạnh. Duyên chưa mở mắt ra, nhưng người ta nghe thấy tiếng nó thở dài mệt mỏi và nuốt rượu mạnh.

“Thế là không hề gì”, ông Văn nói. “Chỉ lát nữa là con sẽ trở lại như thường”.

Lúc Duyên mở mắt ra mấy phút sau đấy, nó nhìn thấy một khuôn mặt rám nắng, hiền từ đang cúi xuống nhìn nó. Nó không nhớ được nó đang ở đâu. Nó cảm thấy trong người ấm áp, khoan khoái và hơi buồn ngủ. Nó muốn cứ được nằm yên như vậy để hưởng cái thú ấy mãi mãi. Nhưng nó còn muốn biết cái người có khuôn mặt rám nắng, hiền từ ấy là ai mà cứ nhìn nó đăm đăm.

“Ông là ai?” Duyên khẽ hỏi.

Ông Văn không trả lời Ngài ngay. Ông nâng đầu Duyên dậy và đổ cà phê cho nó uống. Nó uống rất chậm chạp vì nó phải cố gắng khó khăn lắm mới nuốt được. Khi uống xong, nó lại hỏi.

“Ông là ai và đây là đâu vậy?”

“Ta là ông Văn”, bác sĩ nói. “Ta không quen con, nhưng ta biết con đang muốn gặp ta”.

Duyên ngẩn ngơ ngó ông bác sĩ; nó mệt quá nên hầu như không còn nhớ mục đích nó đến đây để làm gì. Nhưng hơi ấm và chất rượu mạnh cùng cà phê nóng đã bắt đầu giúp nó tỉnh táo trở lại. Sau cùng nó nói.

“Ông có phải là vị bác sĩ lừng tiếng tài ba không?”

“Không, ta chỉ là một bác sĩ thường thôi”.

“Nhưng ông có thể làm cho trẻ con què đi được chứ?”

“Cũng tùy cái nguyên nhân tại sao nó què. Thỉnh thoảng ta cũng chữa được cho một vài đứa”.

“Đứa bé này bị què vì ngã xuống vực. Nay nó phải chống nạng và đi một chiếc giầy đế cao”.

“Đứa nào vậy?”, ông Văn ngạc nhiên hỏi.

“Đó là bé Danh, sáu tuổi, con ông Bình. Nhà nó ở gần nhà cháu. Cháu tìm đến đây để hỏi  xem ông có chữa cho nó được không. Cháu có đủ tiền để đưa trả cho ông”.

“Nhưng sao cháu biết đến ta?”

“Tối hôm qua chị cháu có nói chuyện về ông. Chị cháu giúp việc ở khách sạn này”.

“Nhưng cháu làm cách nào mà đến được đây giữa lúc trời gió bão?”

“Dạ, cháu vượt qua đèo bằng giầy trượt tuyết”.

“Đâu có thể được cháu, nhất là giữa lúc trời bão tuyết như đêm qua”.

 

 

 

“Cháu vẫn phải cố, vì không có cách nào khác để đến được đây”.

 

Còn Tiếp

 

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P34)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P33)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P32)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P31)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P30)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC