TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P49)

Chủ Nhật, 28/02/2016 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Lúc này Danh nằm trên giường, hai cánh tay vòng trên đầu đè lên gối. Tóc nó xỏa ra đàng sau và đôi mắt xanh của nó sáng ngời. Nó mệt, mệt lắm và muốn đi ngủ lắm, nhưng chỗ chân đau làm nó ngủ không được. Nó xoay đầu nhìn vào bức tranh có hàng chữ bên dưới.

“Hàng chữ viết gì vậy, chị?”, thình lình nó hỏi.

An Ngài nhìn vào bức tranh đáp: “Hàng chữ viết: “Hãy để con trẻ đến cùng Ta, đừng cấm chúng nó””.

“Em biết chuyện ấy rồi”. Bé Danh mệt nhọc nói tiếp. “Nội đã kể Chúa cho em nghe rồi. Có phải những đứa bé kia là ở trong Kinh Thánh không? Sao chúng ăn mặc quần áo buồn cười thế, chị?”

“Phải”, An đáp, “Nhưng chúng không phải là trẻ em trong Kinh Thánh đâu. Chúng là trẻ em ở khắp mọi nơi trên thế giới, ở Ấn độ, ở Phi châu, còn cô gái nhỏ kia chắc là người Thụy Sĩ”.

“Tại sao vậy?”, Danh hỏi.

“Chị chắc là để chứng tỏ rằng rất cả trẻ em đều có thể đến với Chúa Giê-xu chứ không phải chỉ có trẻ em trong Kinh Thánh đâu”.

“Nhưng làm sao đến được chứ?”, Danh lại hỏi.

“Hừ! Thật khó giải thích quá! Theo chị, em chỉ cần nói em muốn đến, thế là em sẽ có ở đấy. Chị đoán, Chúa Giê-xu sẽ bồng ẳm em lên như là đối với các trẻ em trong Kinh Thánh vậy, dầu rằng em không nhìn thấy được Ngài”.

“Ô”, Danh nói, “Em hiểu rồi chị An ơi, chân em đau quá. Ước gì em ngủ được một giấc”.

Nó bật lên khóc và giơ tay quờ quạng. An đỡ nó lên, cho nó uống nước. Uống xong nó lại nằm ngã xuống, thở dài mệt nhọc.

“Chị hát cho em nghe đi”, nó bảo An. An hát khẽ vì mắc cỡ sợ cô điều dưỡng nghe thấy.

“Ô xin bàn tay Cha

Ban phước cho con trong giấc ngủ”.

Trong khi An hát, Danh nhắm mắt lại.

Nhưng trong mấy giây đồng hồ trôi qua giữa lúc trong tình trạng nửa thức, nửa ngủ, bé Danh tưởng chừng nó lại nhìn thấy bức tranh; nhưng cô bé Ấn độ không còn ở đấy nữa mà ngồi ở chỗ cô ta lại là một cậu bé mình thon gầy, mặt rám nắng- và dưới chân cậu ta là một cặp nạng có chạm khắc hình đầu gấu.

“Mình đấy rồi”, bé Danh nói thầm trong đầu rồi nó ngủ thiếp đi trong niềm hân hoan vui sướng.

Trong lúc nó ngủ có nhiều việc xảy ra. Trước hết, bác sĩ Văn tới nơi và lấy bỏ đi một quả tạ đeo ở chân nó; kế đấy, cơn sốt của nó chấm dứt, rồi đến một làn gió nam ấm áp thổi qua miền đất đánh tan những đám mây che phủ bầu trời.

Danh ngủ một giấc thật dài. Lúc thức dậy nó tưởng chừng như nó đã đi vào một thế giới mới, nó nằm yên nghĩ ngợi thật lâu. Nó cảm thấy trong người mát mẻ dễ chịu, chân nó không còn đau nữa. Những cánh cửa kiếng lớn đã mở toang. Qua khung cửa, lần đầu tiên nó nhìn thấy làn nước trong xanh óng ánh, những dãy núi xanh lam mờ hơi sương ở phía bên kia hồ và một bầu trời quang đãng nhờ những cơn gió thổi từ hướng nam về. Một ít mảng mây trắng, những mảnh mây rất nhỏ, trôi nổi đó đây; chúng nhắc Danh nhớ đến những con dê con đang chạy tán loạn ngoài đồng trong lúc tuyết đã tan chảy và hoa cải bắt đầu đâm chồi nẩy lộc.

Bé Danh hít mạnh làn không khí mát ngọt và tự nhủ thầm: “Mình sắp khỏi, mình sắp khỏi”. Trong không khí nó ngửi thấy mùi vị đất ẩm và mưa ấm. Nó nhắm mắt lại và chợt vui mừng nhận ra rằng mùa Xuân đang trở về. Trong lúc nó nằm hít hương Xuân, nó nghe thấy tiếng chim hót, tiếng hót thật to như thể con chim ấy là vị sứ giả chính thức đi báo sự thức dậy của vũ trụ.

“Mùa Xuân đã về, về, về, về!”, tiếng chim hót, “Bạn sẽ mạnh, mạnh, mạnh, mạnh!”

Cửa mở, An bước vào. Hơi gió làm cho nó ấm áp và hồng hào. Nó thường tạt qua sau bữa điểm tâm để xem em nó ra sao.

“Trời đẹp không, Danh?”, An kêu. “Em hãy nhìn ra hồ, trông dãy núi ở bên kia hồ và những con thuyền nhỏ!”

Danh trịnh trọng quay đầu về phía An.

“Chị An à, đôi nạng có đầu gấu của em đâu rồi?”

“Ở sau cái tủ kia kìa. Để làm gì?”

“Hừ, chị thấy đứa bé nằm ở góc kia chứ? Có lẽ nó thích cặp nạng của em lắm đấy, chị hãy cho nó đi”.

“Nhưng em cũng thích cặp nạng của em lắm kia mà?”

“Đã đành, nhưng em sẽ không cần dùng đến chúng nữa. Em sắp khỏi rồi, sắp chạy nhảy được như thường rồi”.

Bé Danh đã nói đúng. Nó không bao giờ cần dùng đến cặp nạng của nó nữa. Nó sắp khỏi hẳn rồi.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P24)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P23)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC