TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P5)

Thứ Năm, 27/09/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Nhưng trong rừng này chẳng có thức gì ăn được cả. Nó liền đứng dậy đi lang thang lên cao mãi trên đỉnh đồi. Vừa đi nó vừa nghĩ thầm, chẳng biết trong những căn nhà gỗ ở cao tít trên kia có trại chủ nào sẵn lòng tử tế ban cho nó một ly sữa không. Trong lúc mãi nghĩ ngợi, nó cho tay vào túi sờ thấy con dao nhíp và lấy con dao ra.

Giờ nó đã đi tới phía bìa bên kia của cánh rừng. Các cây giẻ gai mọc lẫn lộn trong đám cây thông, và đồi cỏ sừng sững dựng đứng trước mặt nó. Các cây giẻ gai đang đua nhau đâm chồi nẩy lá và chẳng bao lâu sẽ lại sum suê khiến cánh rừng nom giống như một đại giáo đường màu xanh tươi in đậm trên nền trời xanh biếc.

Thằng Duyên lại ngồi xuống trên một thân cây gỗ để nghỉ chân. Tẩm mẫn, nó nhặt một miếng gỗ, nhưng chỉ để chơi cho qua thì giờ chứ chưa bao giờ có ý định làm một cái gì đứng đắn. Nhưng lúc nầy, vì chẳng có việc gì làm, nó quyết định đẻo gọt miếng gỗ thành hình một con sơn dương, tức giống dê núi vẫn sống trên các bờ vực cao. Nó bắt đầu đẻo gọt rất thong thả, cắt bỏ đi những chỗ gỗ thừa.

Trong bàn tay khéo léo của thằng Duyên, miếng gỗ lần lần thành hình, và thằng Duyên thấy một khoái cảm kỳ lạ xâm chiếm tâm hồn. Lần đầu tiên nó quên hẳn nỗi khổ sở nó phải chịu và để hết tinh thầm vào công việc nó đang làm. Trong óc nó, nó hình dung con sơn dương, và những ngón tay của nó hoạt động theo sự điều khiển của trí tưởng- nầy là cái đầu và cặp sừng cong cong tuyệt đẹp, với cái mũi hênh hếch như đang phập phồng đánh hơi, rồi đến một cái tai vểnh lên như đang nghe ngóng tiếng tù và của đám thợ săn, rồi là bốn cẳng, chân dài thuôn thuôn, và một thân mình hơi co lại như đang chuẩn bị để phóng đi.

Thằng Duyên cầm khúc gỗ đã thành hình, duỗi tay ra xa để tiện bề ngắm nghía.Thật tình mà nói, tác phẩm điêu khắc của nó chưa phải là hoàn hảo, nhưng chỉ cần nhìn sơ qua, người ta cũng biết ngay một cách không lầm là hình con sơn dương. Chỉ có nó là nó không biết rõ giá trị tác phẩm của nó mà thôi. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên kể từ khi xảy ra tai nạn thằng Danh bị gãy chân, nó cảm thấy trong lòng có phần nào thơ thới vui sướng. Nó đã tìm thấy công việc làm phù hợp với khả năng của nó; dầu ngu độn như nó, nó vẫn có thể đẽo, gọt, tạc, khắc trên gỗ, và từ nay nó sẽ không còn buồn khi phải sống lẻ loi cô độc một mình nữa. Khi nào tới một góc rừng hẻo lánh êm lặng để ngắm những cảnh vật thiên nhiên đẹp đẽ và để tạc khắc lên gỗ. Trong khi mãi mê tạc khắc, nó sẽ quên đi mọi sự buồn phiền, và đấy là điều nó mong muốn hơn hết. dầu có chuyện gì xảy ra, nó vẫn có thể lánh tới một nơi khuất nẻo và có cách khuây khỏa nỗi lòng.

Thằng Duyên leo lên sườn dốc và đứng từ trên cao nó nhìn qua cánh rừng xuống thung lũng bên dưới. Mặt trời đang chuyển dần về dãy núi phía tây, và ở xa tít bên dưới, nó nhìn thấy những chấm đen nhỏ đang chạy tản về mọi ngã: đó là đám trẻ em vừa ra khỏi trường. Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi, nó có thể về nhà được rồi.

Chậm chạp, thong thả, nó nhảy từng bước một xuống núi, xuyên qua rừng thông vì nó không được phép về nhà sớm quá. Lúc này mặt trời đã ngã về phía bên kia thung lũng. Thằng Duyên cho tay vào túi, ngón tay nắm chặt lấy thân hình tròn trịa của con sơn dương bằng gỗ. Một cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lòng nó.

Bâng khuâng, nó tự hỏi không biết khi về nhà nó sẽ nghe thấy chuyện gì đây. Không chừng thằng Danh đã chết rồi; nhưng nó vội vàng xua đuổi ngay ý nghĩ ấy, vì nó sợ… nhưng cũng có thể thằng Danh chỉ bị thương nặng thôi, và khi nghĩ đến đây, tự nhiên trong óc thằng Duyên nổi lên những hình ảnh khuôn mặt tái xanh tái xám của thằng Danh nằm trên thảm cỏ.

Ước gì nó có thể làm được việc gì để chuộc lại tội lỗi này. Nhưng trong óc nó chẳng nghĩ ra được việc gì cả.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P4)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P3)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P2)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P48)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P47)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC