TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P52)

Thứ Ba, 08/03/2016 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Sáng hôm sau trời thật là trong đẹp, hôm ấy lại không có buổi học. Duyên thức dậy vào lúc tảng sáng. Nó ra ngoài sườn đồi hái hoa đem cắm vào một cái lọ để trên mặt bàn ngoài hàng hiên, đoạn khởi hành đi ra nhà ga. Nó đi thong thả vì hãy còn sớm và vì nó có nhiều điều phải suy nghĩ. Nội, ông Bình và con Mướp đã ra đi trong chiếc xe lừa.

Chắc chắn chưa bao giờ có một sáng Xuân đẹp như sáng nay! Đồng cỏ hôm nào hoang tàn vàng úa nay bày ra một cảnh xanh tươi lốm đốm những bông hoa đủ màu sắc. Trong không gian vang lên tiếng lục lạc đeo ở cổ những bò vừa mới được thả ra khỏi chuồng sau những ngày đông bị giam hãm. Bầy dê con chạy nhảy tung tăng ngoài đồng trong khi chim sáo hót vang trong vườn cây. Rừng thông thơm sực mùi nhựa hắc và những đỉnh núi trắng phau chỉa thẳng lên nền trời xanh biếc làm lóa mắt những ai dám ngó nhìn.

Một cụm hoa núi nhắc Duyên nhớ đến ngày này năm ngoái lúc Danh bị té xuống đường khe. Thật là một ngày đen tối! Chỉ thoạt nhớ đến ngày đó thôi cũng đủ khiến cho nó thấy buồn bã trong lòng: chính vì lỗi tại nó mà An và bé Danh mới phải xa nhà. Mà có lẽ chúng nó cũng không vui thích khi thấy mặt Duyên. An có viết rằng bé Danh đã khỏi hẳn nhưng Duyên thấy khó mà tin được.

Duyên tới nhà ga với một tấm lòng hồi hộp không vui. Nó đứng tách ra một chỗ, hai tay bỏ trong túi quần vì nó bỗng cảm thấy sợ sệt phải gặp An và Danh. Nó ước gì nó đừng có đến đây. Sân ga đông chật người. Ông Bình cứ nhìn đăm đăm về phía cuối thung lũng để chờ đợi xe lửa hiện ra. Nội thì ôm chặt lấy con Mướp như chỉ sợ con vật sắp nhảy chồm xuống dưới đất để một mình chạy đi đón xe lửa.

“Tàu đến kia rồi!”, ông Bình nói, trong lúc mọi người chen nhau tiến về phía trước; trừ có Duyên vì lúc ấy nó đang cảm thấy ngượng nghịu hơn bao giờ hết.

Tàu tiến vào sân ga. An và bé Danh đứng ở cửa sổ đang nóng ruột chờ đợi được ra khỏi toa tàu.

Danh liếc nhìn những khuôn mặt thân yêu đang chen sát vào nhau để chào đón nó. Nó nhận thấy Duyên đang đứng tách rời một chỗ nên băn khoăn tự hỏi làm sao. Lòng trẻ hồn nhiên, độ lượng thúc dục nó phải tụ họp mọi người quây quần chung quanh nó. Nó liền nhảy xuống bực toa tàu, rẽ đám đông chạy thẳng về phía Duyên.

“Anh Duyên à, coi nè!”, nó reo, “Em đi được rồi nè! Cái ông bác sĩ của anh ấy đã chữa được cho em khỏi. Giờ em có thể chạy như thường được rồi nè. Coi nè, Nội! Coi nè, ba! Coi nè, Mướp! Đây là con của mi nè! Có phải nó lớn lắm rồi không Nội? Lớn gần bằng con Mướp rồi!”.

Con Mướp và con mèo hầm hè nhìn nhau, rồi xông vào cào cắn nhau dữ dội. Nội và Danh phải cố lắm mới gỡ được hai con ra. Mọi người chung quanh cười rộ. Con tàu lại phình phịch lăn bánh. An níu chặt lấy ba nó như thể nó không bao giờ muốn lại rời xa ông nữa.

Chỉ có Duyên là quay mặt đi vì nó thấy nước mắt dâng lên. Nó đã vinh dự hơn hết thảy mọi người, tội lỗi của nó đã được tha thứ và quên lãng mãi mãi, bé Danh từ nay có thể đi được như thường rồi.

Trong lúc quay đi, nó nhận thấy hoa đã chớm nở trên ngọn cây hạnh nhân trồng ở sân ga. Vừa mới hôm qua, cây này chỉ còn cành trơ trụi nhưng mùa Xuân đã trở về mang theo một nguồn sinh lực mới và trên những cành trơ trụi kia nay đã lốm đốm hoa hồng.

Mùa đông đã qua. Hoa đã lại nở trên trái đất và chim chóc ca hát tưng bừng để cháo đón một mùa Xuân mới.

***Hết***

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P11)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P10)

Đầu Trước 1 ... 6 7 8 9 10

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC