TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P6)

Chủ Nhật, 24/02/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


Nó rón rén ngượng nghịu bước vào nhà. Má nó đứng bên bể nước lo lắng nhìn nó. Bà chờ đợi nó cất tiếng nói trước, nhưng mãi không thấy nó nói gì, bà không còn nén nỗi lòng tò mò hỏi nó, “Thế nào? Con đi học ngày hôm nay ra sao?”

“Má, như thường, má ạ”, thằng Duyên đáp.

Má vừa xuống nhà ông Bình để hỏi thăm”, má nó nói tiếp, “Con An và ông Bình đã dùng xe ngựa chở thằng Danh đi bác sĩ rồi. Có lẽ đến khuya nay họ mới trở về nhà được. Bà nội con An tử tế lắm con à. Họ đều là những người tốt cả, nên má chắc họ sẽ tha thứ cho con và không trị tội con đâu”.

Thằng Duyên nín thinh không trả lời. Nó biết nội thằng Danh có thể tha thứ cho nó, nhưng còn con An  chắc sẽ không bao giờ tha thứ cho nó đâu.

“Thế thầy giáo con ở trường có biết chuyện ấy không?” má nó lại cất tiếng hỏi tiếp sau một phút nín lặng.

“Có ạ”, Duyên đáp.

“Thế thầy ấy có nói gì không?”

“Thưa không!”

Má thằng Duyên lộ vẻ ngạc nhiên. Cả ngày hôm nay bà đã khổ sở lo lắng không biết con trai bà phải chịu những hình phạt gì ở trường, nhưng nay cứ theo lời con bà nói thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Thằng Duyên lại còn có bộ tươi tỉnh hơn lúc sáng ngày.

“Con đi kiếm chút sữa đây, má à”, thằng Duyên vừa nói vừa bỏ đi về phía chuồng bò. Nó thở dài một hơi nhẹ nhõm. Chuồng bò là một nơi ẩn náu của nó. Ở đấy nó khỏi phải nghe những câu hỏi cật vấn của má nó, và những con bò cũng chẳng nghĩ xấu về nó. Nó bắt tay vào việc rất mau lẹ, rồi nghiêng cái thùng đựng sữa, nó ghé miệng uống thẳng một hơi chất sữa ấm béo ngậy. Nó cảm thấy trong người khỏe khoắn hơn, vì từ sáng tới giờ nó chẳng có tí cơm cháo gì trong bụng.

Tối nay nó sẽ để chừa ra một ít thức ăn. Ngày mai nó sẽ quay trở lại rừng thông để ẩn núp thêm một ngày nữa. Ngày nào nó cũng sẽ làm như vậy kỳ cho tới lúc nó bị khám phá ra- và chắc cũng còn lâu mới bị, vì nó ở xa tít trên thung lũng.

Nó kéo dài công việc vắt sữa cho thật lâu, rồi mới xách thùng sữa chảy cà tưng trở về nhà ở. Nó về tới cửa vừa đúng lúc chị nó cũng vừa về tới, mặt đỏ tía tai, hơi thở hổn hển. Vừa nhìn thấy mặt nó, chị nó đã mắng luôn, “Thằng khốn khiếp kia! Sao mày lại trốn học như vậy hả? Nó làm gì suốt ngày ở nhà thế, má? Đáng lẽ má phải tống cổ nó đi học mới phải!”

“Mày nói gì lạ vậy, Mai?” má thằng Duyên bực tức quay phắt lại hỏi. “Nó vẫn đi học đấy chứ! Nó vừa ở trường về đây này! Thôi, mày lo công việc của mày đi, đừng có hành hạ nó nữa!”

“Má bảo nó đi học thực sự ư!” Mai lớn tiếng hỏi. “Hừ, nếu nó vừa ở ngoài về thì má thử hỏi xem nó ở đâu về. Con tình cờ gặp ông giáo của nó lúc con ở sở làm về. Ông ấy đang nhổ cỏ trong vườn rau. Nhìn thấy con đi qua, ông ấy gọi với con và hỏi thằng Duyên đâu mà không thấy nó đi học ngày hôm nay. Hay nó đau? Con có đáp, “Nó có đau yếu  gì đâu! Để ngày mai tôi lôi nó đến trường!” Giờ thằng Duyên, nghe tao bảo đây. Tao chẳng biết mày bỏ học trốn đi đâu chơi suốt ngày hôm nay. Nhưng mày nhớ nhé, ngày mai tao sẽ đích thân lôi cổ mày đến trường”.

“Không ngờ mày lại nói dối tao như vậy, thằng Duyên kia!” bà tức giận la lớn. “Mày thật hư đốn quá mất rồi. Tao không biết phải tính với mày sao đây. Thôi để thầy giáo sửa trị mày”. Phần lo âu thái quá, phần bị chính con trai lừa dối, bà úp mặt vào vạt áo khóc nức nở.

Thằng Duyên lẳng lặng ngồi xuống bên lò lửa trong điệu bộ thiểu não. Hình như mọi người mọi vật đều chống đối lại nó. Nguồn hy vọng  duy nhất của nó là ẩn náu trong rừng thông cũng đã bị tước đoạt mất, ngày mai, nó sẽ phải đi học và sẽ giáp mặt con An. Nếu nó đi học ngày hôm nay thì đâu có gặp con An.

Nó nhặt lên một miếng gỗ lớn và bắt đầu dùng dao nhíp đẽo gọt. Một lần nữa những ngón tay của nó mò mẫm sờ tìm con sơn dương bằng gỗ nó để trong túi áo.

Còn Tiếp

 

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P24)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P23)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC