TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P9)

Thứ Ba, 05/03/2019 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


      “Đấy chỉ là một thú tiêu khiển của ta”, ông già nói. “Chúng bầu bạn với ta trong những chiều đông tháng giá. Này, cậu bé, nếu cậu chịu khó thỉnh thoảng đến thăm ta, ta sẽ dạy cho cậu cách sử dụng những đồ nghề điêu khắc”.

Thằng Duyên háo hức ngẩng đầu nhìn lên. cặp mắt sáng ngời, khuôn mặt rạng rỡ, nom nó không còn có vẻ gì xấu xí nữa.

“Thưa ông”, nó ngập ngừng hỏi, “có phải ông bảo rồi đây con có thể tự kiếm ăn được không?”

“Phải”, ông già đáp. “Ta có một người bạn chuyên bán những đồ điêu khắc bằng gỗ với giá khá lắm. Ông ta đã bán hộ ta nhiều hình bằng gỗ nhưng có một số hình ta ưa thích nên giữ lại. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi ông ta sẽ bán hộ con những hình đẹp đẽ nhất con làm ra vì chẳng bao lâu nữa, con sẽ khắc chạm đẹp hơn nhiều với những đồ nghề của ta thay vì con dao của con”.

Thằng Duyên vẫn còn ngẩng đầu lên chăm chú nhìn ông già. Lòng nó hát lên điệu nhạc biết ơn, vì nó thấy ông già hình như lo cho nó và quan tâm đến nó. Ít ra cũng phải có một người nào không làm nó sợ hãi và nghĩ tốt về nó chứ. Nó tự nhiên giơ tay nắm chặt lấy bàn tay ông già.

“Ô, cám ơn ông”, nó thiết tha nói. “Ông đối với con tốt quá!”

“Suỵt”, ông già đáp. “Ta sống trơ trọi nơi đay, chẳng có ai làm bạn bè. Chúng ta có thể cùng nhau khắc gỗ”.

“Cháu cũng vậy”, thằng Duyên đáp. “Cháu cũng trơ trọi chẳng có ai là bạn bè”.

Trong khi thằng Duyên lội bộ băng rừng để về nhà, óc nó nẩy ra bao ý nghĩ, nhưg chỉ có một ý nghĩ quan trọng hơn hết thảy. Nó sẽ làm cho thằng Danh một chiếc tàu Nô-ê giống như chiếc tàu ông già đã làm, với hàng chục giống thú vật nhỏ- sư tử này, thỏ này, voi  này, lạc đà và bò sữa này, và cả hình ông bà Nô-ê nữa. Khi nào nó làm xong, nó sẽ đi đến tận nhà ông Bình để tặng cho thằng Danh kỷ vật ấy hầu chuộc lại lỗi xưa. Nhất định không ai có thể tặng thằng Danh một vật đẹp hơn thế! Sau đó, có lẽ- có lẽ mọi người sẽ để cho nó được làm bạn lại với thằng Danh như cũ.

Chỉ mới nghĩ đến đây, tim nó đã đập rộn ràng trong lồng ngực. Trong suốt hai tiếng đồng hồ vừa qua, nó đã hoàn toàn vui thỏa, và niềm vui thỏa ấy tồn tại mãi trong suốt quãng đường nó băng qua rừng, cho tới lúc nó không còn nhìn thấy cây cối, và xóm làng hiện ra bên dưới. Ngày mai nó sẽ phải trở lại trường học. Ngày mai nó sẽ lại cảm thấy cô độc và hãi hùng. Nhưng hôm nay nó đã kiếm được một người bạn tốt.

Sau đó, cứ mỗi tuần ba lần, sau khi tan học, thằng Duyên lại phóng qua rừng thông tới ngồi trên bực cửa nhà ông già trên núi để cặm cụi gọt đẽo chiếc tàu Nô-ê. Được sử dụng những đồ nghề chuyên nghiệp có lưỡi sắc bén, thằng Duyên thấy hứng thú vô cùng. Thật khác hẳn con dao lưỡi cùn của nó một trời một vực.

Ông già sửng sốt trước tài khéo của thằng Duyên. Nhân số trong gia đình Nô-ê mỗi lúc một nhiều thêm. Mỗi lần lên núi với ông già, thằng Duyên lại nghĩ ra một con vật mới để chạm khắc, và đoàn thú vật cứ mỗi lúc một dài thường thược.

Vào khoảng thời gian này còn có một hứng khởi khác cho thằng Duyên. Có một vị thanh tra đến trường và mở ra một cuộc thi thủ công cho các học sinh. Về phía nam, các cậu tranh nhau đoạt giải về chạm khắc gỗ. Nhiều cậu đã quen đẽo gọt gỗ trong những giờ rỗi rảnh và có mấy cậu tỏ ra có khả năng sẽ trở thành khéo tay.

“Nhưng chẳng ai khéo được hơn ta”, thằng Duyên tự nhủ thầm trong lúc nó lủi thủi lê bước vào nhà. “Ta sẽ đoạt giải, rồi đây họ sẽ thấy rằng ta không phải hoàn toàn bất tài vô dụng, dù cho ta có học hành kém cỏi và dù chẳng ai thèm chơi với ta”.

“Ngày hôm ấy thằng Duyên hứng khởi cất tiếng ca vang trên đường trở về nhà. Nó thấy nó đang bước lên lãnh giải trước sự ngạc nhiên sửng sốt của cử tọa và toàn thể học sinh trong trường. Có lẽ sau đấy mọi người sẽ có cảm tình với nó”.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P24)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P23)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P22)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P21)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P20)

1 2 3 4 5 ... 11 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC