TRUYỆN THIẾU NHI

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT

Thứ Ba, 05/06/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


    TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT.
     CÂU CHUYỆN THỤY SĨ
Của P.M St. JOHN   

CHƯƠNG I

Bé Danh nằm ngửa trên giường, giữa hai lần chăn êm nệm ấm. Tuy còn nhỏ, nhưng nó vẫn ý thức được cái con người quan- trọng của nó lúc nầy. Nó muốn đòi hỏi gì là lập tức mọi người sẽ chiều ý nó ngay. Vì chưa bao giờ được sống như vậy trước kia nên bữa nay nó muốn tận hưởng những giờ phút sung sướng nầy.

Mọi người trong gia đình xúm xít chung quanh nó. Ba nó đứng ở chân giường, mắt nhìn nó, còn miệng thì kể cho nó nghe những chuyện vui mà nó ưa thích nhất; chị An ngồi một bên cạnh nó, tay cầm một thẻ kẹo súc-cù-là; con mèo mướp nằm cuộn tròn trên ngực nó ngáy khò khò; còn bà nội nó ngồi phía bên kia, một tay cầm lọ mức anh đào, tay kia cầm cái muỗng, mỗi lần nó đòi là bà nội lại đút cho nó một muỗng mứt đầy. Nếu chân nó không bị đau, nó đã nghĩ nó đang ở thiên đàng. Nhưng đàng nầy chân nó đau quá, đau ôi là đau!

“Ba à”, bé Danh kêu ba nó không biết lần nầy là lần thứ mười mấy, “ba có chắc, có thật chắc là con mèo mướp không bị thương không?”

“Chắc lắm mà”, ba bé Danh đáp. “Nó uống một lèo hết cả một dĩa sữa, rồi vểnh đuôi chạy vụt lên lầu. Chỉ có những con mèo mạnh khỏe mới có thể ăn uống chạy nhảy như vậy!”

“Ba à”, bé Danh lại hỏi nữa; miệng há lớn như con chim con để đón nhận thêm một muỗng mứt anh đào, “chính thằng Duyên đã ném con mèo mướp qua vách đá đấy. Như vậy có phải là thằng Duyên độc ác lắm không ba?”

“Phải, phải,” ba bé Danh đáp, “mà nhất định nó sẽ bị trừng phạt”. Tuy nói vậy, nhưng thật tình ông Bình không nghĩ tới thằng Duyên mấy; lúc ấy lòng ông đang vui sướng vì thấy bé Danh còn sống sót. Chỉ có An là nghĩ nhiều nhất đến thằng Duyên thôi.

An ngồi lẳng lặng bên em, tay cầm thẻ kẹo súc-cù-là. Nó nhủ thầm trong lòng, “mình chẳng cần phải vội vàng, nhưng nhất định mình sẽ không bao giờ tha thứ cho nó. Một ngày kia, mình sẽ cho nó một mẻ, sẽ làm cho nó một cái gì cho thật ghê gớm. Nhất định mình không bao giờ tha thứ cho nó, nhất định vậy”.

“Chị An nè,” bé Danh gọi, “chị đưa em thẻ kẹo súc-cù-là đây, em ăn rồi em sẽ đi ngủ. Nhưng chị phải ở đây với em kia, chị nhé, vì chân em đau quá mà”.

“Được, được, chị sẽ ở lại đây với cưng cho tới lúc nào cưng ngủ say”. An vừa nói vừa đưa em thẻ kẹo súc-cù-là.

Ba và bà nội hôn bé Danh rồi kéo ra khỏi phòng. An vòng tay ôm lấy cổ em.

Bé Danh bảo chị, “chị hát cho em nghe đi. Hát cái bài “Bàn tay Cha hãy ban phước cho con trong giấc ngủ” ấy”. Đây là lời cầu nguyện buổi tối của Danh mà bà nội đã dạy cho nó lời cầu nguyện xin Đức Chúa Cha trên trời hãy  tha thứ mọi tội lỗi, hãy giang cánh tay Ngài che chở con nít trong đêm tối. An vẫn thường hát bài nầy, nhưng tối nay nó lại không muốn hát. Nó biết nó không thể hát được cái bài nói về tha thứ tội lỗi nầy trong lúc lòng nó chứa đầy căm thù đối với thằng Duyên. Trong óc nó, chỉ có một ý nghĩ là: phải trả thù.

Nó bảo bé Danh, “thôi, đừng hát bài ấy cưng ạ! Để chị hát cho cưng nghe bài về cây cầu Avignon. Còn nếu cưng muốn thì cưng hát một mình bài kia đi”.

Danh phụng phịu không bằng lòng. Nó muốn đặc biệt đêm nay chị An phải chiều theo ý muốn nó. 

“Em không thích bài hát về cây cầu Avignon đâu”, Danh nhỏng nhẽo. “Em thích bài “Bàn tay Cha” cơ”.     

“Thôi được,” An khẽ thở dài. “Nếu em muốn thì chị hát cho em nghe vậy”. An bắt đầu hát, giọng hơi buồn. Những câu đầu của bài hát đại ý như sau:

Xin bàn tay Cha

Hãy ban phước cho con trong giấc ngủ

Xin cho con được ngủ dưới cánh tay che chở của Cha.

Xin Cha hãy dùng ân điển

Xóa bỏ mọi tội lỗi cho con

Và xin nhờ Thánh Linh Cha

Cho con thành ngoan ngoãn, vâng lời.

Còn Tiếp

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P34)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P33)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P31)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P30)

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT (P28)

1 2 3 4 5 ... 10 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC