HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH

TÌNH YÊU - TÌNH DỤC VÀ HÔN NHÂN (P13)

Thứ Sáu, 12/10/2018 01:00 GMT+7.

Share on Facebook


 

Nếu tình yêu là như thế, không người nam nào có tâm trí bình thường lại lập gia đình khi chẳng hề nghĩ gì đến việc cấp dưỡng cho vợ và gia đình của mình. Một người muốn trở thành một ông chồng xứng đáng phải có năng lực và tâm trí để làm việc. Điều đáng buồn là có vài người chồng không bao giờ yêu vợ và con mình theo ý nghĩa thật nhất của chữ yêu thương. Họ vẫn còn trông vào cha mẹ để nhận sự cấp dưỡng cho một gia đình đang nẩy nở của họ. Chắc chắn vợ họ sẽ phải xấu hổ biết bao. Và điều đó cũng xúc phạm đến Đức Chúa Trời vô cùng. Trong ITi-mô-thê 5:8 chúng ta đọc thấy lời cảnh cáo này: “Ví bằng có ai không săn sóc đến bà con mình, nhứt là không săn sóc đến người nhà mình, ấy là người chối bỏ đức tin, lại xấu hơn người không tin nữa.”

 

Tuy nhiên, tình yêu không chỉ được thỏa mãn với sự chu cấp mà thôi. Tình yêu cũng được phát triển mạnh mẽ qua sự chia sẻ nữa. Chia sẻ chính con người của mình với vợ, bao gồm cả phương diện thuộc thể, ý chí và tâm linh là điều quan trọng hơn nhiều so với sự chu cấp về vật chất và tài chánh mà anh dành cho vợ. Cô vợ Cơ Đốc nào cũng rất vui thích khi biết được cách trở thành một người hỗ trợ tốt hơn cho chồng mình. Nhưng làm sao cô ta biết được khi anh không sống cởi mở và bày tỏ hết con người của anh?

Nơi đâu có tình yêu thương thì quyền lãnh đạo mang một chất lượng sâu hơn và cao hơn. Về vị trí, chồng là đầu vợ. Đó là lý do vì sao Phao-lô khuyên người vợ phải phục quyền lãnh đạo của chồng. (Ê-phê-sô 5:22-23). Thảo luận về phẩm chất của quyền lãnh đạo tại điểm này là điều rất quan trọng vì về mặt văn hóa, chúng ta là những người có cơ cấu gia đình mang bản chất uy quyền rồi. Chúng ta thường hay nghĩ rằng sự lãnh đạo là một loại quyền hành không bị giới hạn và không được chống cự lại. Trong gia đình, người cha có khuynh hướng duy trì một thái độ chuyên quyền, nghĩa là cai trị gia đình mình với bàn tay sắt và lời ông nói ra luôn luôn là luật lệ. Hậu quả là gia đình xa lánh ông và không nhận được sự giúp đỡ gì từ nơi ông. Chúng ta thường cho rằng chỉ người lớn, đặc biệt là những ông cha mới có quyền thực hiện những quyết định quan trọng, và không cho con cái có cơ hội để tự quyết định vấn đề nào của chúng. Trong những ngày còn thơ, con cái đã được dạy dỗ là phải vâng lời mà không được quyền thắc mắc chút gì về những lời răn dạy của cha mẹ, nhất là của ông cha.

 

Tuy nhiên, quan điểm của Phao-lô về quyền lãnh đạo được trao phó cho người chồng là một loại hoàn toàn khác hẳn. Ông nói rằng: “Vì người chồng phải chịu trách nhiệm về vợ mình thể nào thì Đấng Christ chịu trách nhiệm với thân thể Ngài là Hội Thánh cũng thể ấy. (Ngài đã phó chính mạng sống mình để bảo vệ Hội Thánh và trở nên Cứu Chúa của Hội Thánh). Một lần nữa, tại đây chúng ta thấy Đức Chúa Trời trong thân vị của Đấng Christ được mang lấy hình ảnh biểu tượng như một người chồng về quyền lãnh đạo. Sự lãnh đạo của Ngài được nêu bật lên qua sự hi sinh. Ngài đã hi sinh mọi sự thuộc về Ngài để trở nên Đầu của Hội Thánh. Cũng vậy, người chồng không dùng thái độ bạo ngược mà cai quản vợ và các con mình nhưng bằng những hành động yêu thương đầy hi sinh và quan tâm. Vì thật ra, làm thế nào người vợ có thể hết lòng thuận phục một ông chồng không đáng tin cậy và vô trách nhiệm? Hoặc làm thế nào con cái vâng lời và kính trọng ông cha có lời nói không đi đôi với việc làm. Trong bất cứ lãnh vực nào, quyền lãnh đạo thật được thành công bởi sự tận tâm chứ chẳng phải bạo lực.

Đưa ra phương hướng, biết trù tính và khích lệ người khác là một số phẩm chất của một lãnh đạo giỏi. Người nam nào khẳng định rằng mình yêu vợ và các con phải là người sống có mục đích. Người ấy biết mình đang dẫn gia đình đi đâu. Anh ta có những mục tiêu rõ ràng trong đời sống. Nhiều gia đình bước đi loạng choạng và cuối cùng bị tan rã vì trong gia đình thiếu một người nam có khả năng nắm quyền lãnh đạo với sự tự tin và có khải tượng. Một người chồng lười biếng và chẳng có mục đích chắc chắn sẽ đem những cái lung tung, hỗn loạn vào gia đình của anh. Bằng chứng này được nhìn thấy khi anh tỏ ra không thể nào ở một chỗ và nhận lãnh một công việc trong một giai đoạn hợp lý nào đó. Gia đình nào cứ mãi thay đổi quan điểm từ việc này đến việc nọ và từ năm nọ sang năm kia là gia đình không biết mình muốn gì. Với tư cách là một nhà lãnh đạo, người chồng cần suy nghĩ kỹ trong từng trường hợp.

 

Còn Tiếp

 

TÌNH YÊU - TÌNH DỤC VÀ HÔN NHÂN (P34)

TÌNH YÊU - TÌNH DỤC VÀ HÔN NHÂN (P33)

TÌNH YÊU - TÌNH DỤC VÀ HÔN NHÂN (P32)

TÌNH YÊU - TÌNH DỤC VÀ HÔN NHÂN (P31)

TÌNH YÊU - TÌNH DỤC VÀ HÔN NHÂN (P30)

1 2 3 4 5 ... 8 Tiếp Cuối

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC