TRUYỆN NGẮN

TRÁI TIM BĂNG GIÁ

Chủ Nhật, 02/11/2014 01:00 GMT+7.

Share on Facebook



  CHƯƠNG I: THẦN CHẾT XUẤT HIỆN

 

Bóng đen đang bao phủ. Trong cơn say thuốc của tôi, sự phiền não chết người đến và tiếng nói bên trong tôi thúc giục, “Đã đến lúc rồi, Steve”. Mình đang thức hay đang ngủ? Tôi tự hỏi: Tôi đang sống hay đã chết?  Đây là sự thật, hay tôi đang ở trong ảo giác?

Dần dần, thân thể tôi bắt đầu co giật dữ dội. Đúng rồi, đây phải là thật! Tôi nghĩ, mình sắp chết rồi. Hãy để nó xảy ra như các việc khác đã xảy ra trong cuộc đời của bạn. Hãy để sự chết đến.

Suy nghĩ về sự chết, ý nghĩ tự tử hàng ngày đến trong tâm trí của tôi kéo dài trong nhiều tháng qua. Ý nghĩ thoát khỏi sự tẻ nhạt đầy đau đớn trong cuộc đời của tôi (nhà tù... sự hỗn độn… sự căm ghét… sự cô độc… sự tổn thương và đau đớn) đã cất đi hy vọng và lời an ủi mỏng manh nhất. Thuốc gây nghiện không còn cảm giác lâng lâng say thuốc nữa, chúng không còn có thể làm mất đau đớn nữa dù chỉ trong chốc lát. Hy vọng, tình yêu hoặc sự quan tâm đến những điều khác đã biến mất khỏi tôi từ lâu rồi. Đúng rồi, cái chết chắc chắn sẽ là một niềm  an ủi duy nhất cho tôi.

Nhưng nó không diễn ra như mình nghĩ. Tôi nghĩ nó phải là một sự bình an - một sự giải thoát. Nhưng tại sao đây lại là một đám mây đen tối khủng khiếp và nỗi đau đớn bao trùm lấy tôi?

Hoàng hôn đang buông xuống và bây giờ chân của tôi, tay của tôi đang run lên một cách dữ dội, không thể nào kiềm chế được. Tôi không thể ngồi dậy được nhưng cũng không thể nghĩ ngồi được. Thay vì đến trong sự bình an, thì sự chết đang túm chặt lấy tôi, đang bóp nghẹt tôi.

Tôi không thể để điều này xảy ra được. Tôi sợ quá. Sự chết sẽ làm gì cho tôi?

Theo nghĩa đen tôi có thể cảm nhận sự độc ác của sự chết - quyền lực hủy hoại và thiêu hủy  của nó. Và bây giờ nó đang nói “Hãy chịu thua đi, hãy đầu hàng đi, đầu hàng đi.”

Description: Z:\DUONG LINH\Upload\image\DUONG LINH\NHUNG CAU CHUYEN DUC TIN\TRUYEN THIEU NHI\TRAI TIM BANG GIA\4.jpg “Không!” Tôi thét lên. Cơ thể tôi vẫn co giật trong sự đau đớn khủng khiếp. Một phần trong tôi muốn chết, một phần khác trong tôi lại muốn sống. Bây giờ nỗi sợ hãi đang khuấy động trong tôi đời sống rất yếu ớt nhưng rất kiên quyết. Tôi bắt đầu chiến đấu: “Không, không, tôi không muốn chết. Mẹ ơi, cứu con với!” Chỉ có vài phút, nhưng dường như là hàng giờ đã trôi qua trước khi mẹ tôi bước vào phòng. Tôi không thể nói rằng mẹ tôi đã vào phòng, vì đôi mắt tôi không còn nhìn thấy rõ và tôi vẫn đang co giật.

 

“Ồ con, con ơi!”. Bà kêu lên trong sự sợ hãi. “Điều gì xảy ra với con? Con đang đổ mồ hôi và  đang run dữ dội quá!”


Còn Tiếp

 

 

TRÁI TIM BĂNG GIÁ (P18)

TRÁI TIM BĂNG GIÁ (P17)

TRÁI TIM BĂNG GIÁ (P16)

TRÁI TIM BĂNG GIÁ (P15)

TRÁI TIM BĂNG GIÁ (P14)

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC